Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

LEM 70 - SÂN - NGÃ RẼ

Thằng em trời đánh!
Nó là thằng em mắc dịch tệ hại nhất của Lem.
Công danh sự nghiệp vẻ vang, có chút tiếng tăm, nhưng khi ra chiêu như một thằng điếm thúi. Nó là một thằng bất ngờ tạo bất ngờ bằng bất chấp.
Khởi đầu vất vả hơi mệt chút nhưng tất cả đều qua suôn sẻ, bằng phẳng an toàn, con đường Sân đi sáng sủa dễ dàng nhất so với 8 chị em như những toan tính mà nó chọn, những cách mà nó làm, với Lem, thúi hoắc chịu không nổi.
Những gì lọt vào tầm ngắm, nó bườn tới chớp - bắt - nắm - chụp, trây trét bất chấp dơ bẩn hư hao, dù vậy vẫn không quên xịt đầy người nước thơm, điểm tô toàn bông hoa cành lá che mắt che mũi thiên hạ. Sân cho rằng – chí trên đầu mình, mình ngứa mình gảy, còn lâu thằng nào biết và chẳng thằng nào con nào gảy dùm…
Cũng lạ, đời Sân toàn may mắn, hết lần nầy tới lần khác được quí nhân giúp đỡ, từng giai đoạn, luôn có một vị cứu tinh nào đó xúc nó, thẩy nó lên trên. May mắn gặp một người con gái, may mắn hơn khi gặp cha mẹ người đó, may mắn hơn nữa là có chút nội công, may mắn hơn nữa nữa là có chút thực tài, từ đó vút bay, như diều gặp gió sau khi gom đủ THIÊN THỜI ĐỊA LỢI NHÂN HÒA.
Đó là một tiểu thư xinh đẹp với đôi mắt tròn xoe ngây thơ, khóe miệng duyên dáng luôn hào phóng tặng đời những nụ cười hồn nhiên tươi tắn, như một tờ giấy trắng tinh đang chờ đợi những trang đời tốt đẹp.

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Giặc đến chơi nhà

Tao đã nghỉ chơi mầy ra mấy chục năm rồi.
Mầy tới nhà tao làm chi.
Mầy là một thằng tán tận lương tâm.
Mầy ăn xương uống máu nhà tao, bao nhiêu của cải trên trời dưới đất của tao mầy ăn cướp như thế nào mầy có nhớ? Mầy làm như tao khờ khạo.
Mầy vơ vét đến tận xương tủy bất kể.
Là giặc là thù hay là bạn mầy biết, tao biết, trời đất biết.
Chỉ có tiền là không biết.
Nhưng tao dự đoán mầy đang giãy chết đành đạch cùng giòng họ nhà mầy.
Mầy đang trên đường suy tàn kiệt quệ và chờ chết.
Cái cách ăn cướp vô nhân có trình độ của mầy lộ liễu quá.
Tao hận, tao thù mầy.
Mầy cả gan đến nhà tao chơi, mầy đừng hòng dụ dỗ ai nhe mậy.
NHƯNG

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Má con cá lìm kìm lên tiếng

Con ơi là con, mầy tào lao quá đi.
Bây giờ hong lo lánh nạn ở đó mà trả thù với mượn thù.
Mầy chích được một thằng – để làm gì – hàng đống hàng đống kìa, mần sao chích hết. Cái kim của mầy mần đách gì được, nó mà quăng 1 lưới là họ hàng cả giòng đi tong, tao còn sống mấy lăm hơi nữa đâu. Làm ơn cho tao bình yên những ngày cuối cùng!
Hàng đống hàng đàng chết sắp lớp, VŨ KHÍ HÓA HỌC của tụi nó quá khủng khiếp đã tràn lan, ôi thật bẻ bàng, mau mau bơi ra xa thật xa con ơi.
Nhưng hỡi ơi!
Sức yếu thế cô, thấp cổ bé miệng ở đâu cho thoát?
Trên trời, mặt đất, dưới biển, cả ngoài đảo xa xôi đâu đâu cũng đầy kẻ thù nguy hiểm. Mạng người còn chưa thấy gì huống chi mạng cá chúng ta.
Cho nên
Mầy làm ơn câm họng cho má mầy nhờ!
Chúng ta lủi mau.
NHƯNG BƠI ĐƯỜNG NÀO ĐÂY HỠI TRỜI?????

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Tâm sự con cá lìm kìm

Tôi là một con cá lìm kìm biển, có cái mỏ dài thoòng nhọn hoắc.
Tôi vừa thoát chết trong một cuộc thảm sát kinh hoàng.
Bạn bè giống loài của tôi, từ trẻ tới già, mập tới ốm, đẹp tới xấu, to tới nhỏ, chồng chất lên nhau hả họng phơi thây - sình bụng, thúi rùm, chết chùm, vô duyên vô dùng.
Theo lẽ thường chúng tôi được trọng vọng lắm mà, từ giã cỏi đời trên những cái mâm đầy màu sắc cùng nhiều giống loài tuyệt đẹp khác với những mùi hương quyến rũ, tiếp theo nằm giữa 2 hàm răng bén nhọn của loài người mà phục vụ chúng sinh.
Đằng nầy, tự nhiên rũ xác trên bờ biển cát nóng thấy mụ nội.
Bao nhiêu sĩ diện và tự trọng bóc mùi bay theo gió.
Chết không kịp giảy, một cái chết vô nghĩa tức tửi.
Tôi hận tôi hận – và tôi sẽ trả thù.
Mấy hôm nay ai đó mà xuống biển LÀM CẢNH, có nhiều mùi rượu bia thịt thà là tôi chĩa.
Ai biểu không giúp chúng tôi, để ra nông nỗi nầy, giờ xuống biển quậy hoạn tắm rữa – TÌM ĐƯỢC GÌ TRONG ĐÓ HẢ MẤY CHA?
Tôi sẽ nhắm vào những điểm trọng yếu ĐẦY TÌNH CẢM mà chọt.
Nói trước khỏi mít lòng.
HẬN THÙ KHÔNG CÓ LỖI, LỖI Ở BẠN THÂN, SI NGHĨ CHO KĨ ĐI!

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Bạn đến nhà

Mấy hôm nay bạn đòi đến nhà chơi, bạn giàu, nhà bạn đông, tiền bạn nhiều, thanh thế bạn lớn, và bạn gian manh cũng nổi tiếng luôn.
Cả nhà mình có nhiều ý kiến, đồng tình, phản đối và dững dưng.
Một nhóm hí hửng tự hào vì có bạn cốt tốt hạ cố đến thể hiện tình thâm giao, mặc dù trước - rồi trước, rồi trước trước đó nữa bị nó cầm dao rượt đuổi chém xả tới tấp, u đầu bể trán vì nó muốn cướp cục xôi của nhà mình - Mừng vui khắp khởi mời vô khi mới đây nó cạp một đống đất nhà mình ăn lấy ăn để, mặc dù đất nhà nó cả đống, bây giờ thì nó đang uống ừng ực gần hết mớ nước dự trữ của nhà mình. Hồ hởi tưng bừng chào đón mặc kệ nó từng chửi rủa, cạo đầu khô, hủy hoại thân thể trai tráng nhà mình. Với tầng tầng lớp lớp những "thành quả" mà nó tặng, Trưởng tộc vẫn vui vẻ bỏ qua, ông ấy vô vàn rộng lượng, vô vàn khôn ngoan và vô vàn chơi đẹp... hết biết. Hay còn uẩn khúc gì mà mình chưa biết?
Một nhóm phản đối quyết liệt, bằng mọi cách phải ngăn chặn bản mặt khó ưa đó đến nhà, những thê thảm mà nó đem đến cũ rích hay mới cáu, dù được khoác cái áo mĩ miều bằng những con số tốt số vàng, nhóm nầy vẫn thấy rõ được tâm địa đen thùi lùi của nó, cái thèng gian manh xảo quyệt vừa ăn cướp vừa la làng ấy không thể chấp nhận nổi. Muốn băm vằm xé xác nó ra, hận thù thấu xương nhưng trả thù thì lực bất tòng tâm, chỉ biết nuốt hận vào trong và la làng kể tội - làm quá, Trưởng tộc đe dọa tước hết quyền làm người... do mang cái bụng hẹp hòi và trái tim nhẫn tâm không biết tha thứ. Một số đã "được" xử mần gương rồi đó - cho mầy hết chộn rộn!
Nhóm còn lại... thôi thì làm thinh cho rồi, có được gì đâu mà mất đủ thứ. Tóm lại thằng quỷ ấy đã tới nhà rồi - nhà mình đang làm nguyên con bò đãi hắn, còn tặng hắn cái lưỡi bò đem dìa.
Mình tức! Mình cắt bao nhiêu là cỏ cho con bò ấy ăn, mà cái lông bò nó cũng nuốt hết. Ôi!

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Lem - 69 - Sân thâm sâu cùng cốc

Khi mang Sân trong bụng, má luôn nhăn nhó – “ui da”.
- Thằng quỷ, đạp hoài đau muốn chết.
Tò mò, xoa xoa bụng má, cái bụng tròn ủn quặn tùm lum…quặn, ôi ! nó thọt, nó đá, nó giựt chỏ, nó lên gối – đủ kiểu.
Má nói: “Chưa thấy thằng nào cà giựt như thằng nầy, Ba mầy đâu dây mơ rễ má gì với tụi khỉ”. Lãng, đổ thừa Ba, tại sao Má không nghĩ tại do mình?
Sắp chui ra hố sâu tâm tối nó khoái chí tưng tưng suốt làm Má không ngủ được, nó quậy đến nỗi lúc “lâm bồn”, Má không còn hơi sức, è ạch mãi không xong, người ta phải dùng cái máy hút cập đầu lôi ra.
“Cho mầy hết làm trời”, Lem lầm bầm xót xa, chóp đầu của nó dài thoòng loòng lạ lùng, mặt mày tóp dộp nhăn nhó nhìn ớn óc. Chắc sọ khỉ đau lắm, cái mặt vàng khè héo hắt mệt mỏi nhắm mắt chẳng buồn đòi hỏi, tình hình thê lương vậy Má tỉnh bơ ăn uống ào ào, bỏ thằng nhỏ trơ trọi đói khát, bà nầy quá là lạnh lùng sương gió, chắc đẻ nhiều nên cảm giác chai sạn, Lem lo lắng bực bội mặc dù Bác sĩ bảo không sao.
Sân ngủ li bì mặc kệ thế gian đầy biến động, người vô kẻ ra, tiếng la khóc của các em bé, tiếng rên rĩ đau đớn của bà bầu, tiếng cười nói hả hê của mấy cha được sinh con như ý, tiếng thì thầm lo lắng của mấy ông bà sui, thời thế nhiễu loạn xuất hiện đột ngột trước mặt nhưng Sân vẫn nhắm mắt làm ngơ. Má, sau khi no nê ngũ nghĩ đã đời, móc bình sửa muôn thuở của mình, nhét vào miệng Sân cho bú, vất vả thật lâu cái miệng nhỏ xíu của nó mới chịu mở ra chấp nhận cái núm vú bự chành bành, Lem khều khều đôi môi bé tí xinh xắn đỏ hồng nhắc nhở nhiệm vụ sinh tồn, nhắm tịt mắt nó uể oải nút nhè nhẹ, đẻ nhiều vậy mà Má vẫn còn sữa hoài, hay thiệt.

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Lem - 68 - Tham làm lại từ đầu

Thế rồi những lăng xăng lào xào chộn rộn nhà Tham lắng xuống.
Người ta mặt dày hay mỏng – có sao? Là cái mặt đó thôi, xầm xì dị nghị cũng chán cũng qua.
Trên đời “quá trời” đàn bà mà Tham vẫn một lòng một dạ với người ấy, dù người ấy có ra sao thì ra, dù người ấy chỉ một phát hạ nóc ao, đạp nó xuống địa ngục rồi tỉnh bơ ung dung dạo bước giang hồ, dù người ấy tâm địa gian tà, hiểm hóc giả dối, phản bội lạnh lùng, kệ! tình nghĩa sao mà đong đếm được.
Chửi cho đã miệng thì thôi đi, Lem còn tức tối sáng tác được những câu thơ sâu hun hút.
Biết đó là chán chường
Sao vẫn khoái như thường
Biết đó là tai ương
Sao lòng phải vấn vương
Biết đó rất tầm thường
Lòng chẳng thể đo lường
Biết đó là cục xương
Miệng mút gậm thấy thương
Ái cười khùng khục bảo chữ nghĩa gì như những con ễnh ương khùng nhảy loạn. Lem cóc để ý, có tài đương nhiên cả đống người ganh tức – Ái thì suốt đời xôi thịt vịt gà biết văn chương là cái móc xì gì mà bày đặt chê khen bóng gió.

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Chơi dao có ngày đứt tay

Chơi dao có ngày đứt tay.
Nghe hoài, nói hoài, biết hoài nhưng vẫn đứt tay hoài.
Vì sao vậy?
Vì cầm con dao thấy mình oai làm sao, có thể múa, có thể chém, có thể cắt, có thể đâm chọc, có thể khè và thường là có thể làm cho thiên hạ tưởng mình... khùng mà né.
Thấy ngon ăn nên hi sinh tiền bạc của gia đình qua hàng xóm mua dao về hù bá tánh, thực ra có làm khỉ gì ai được - hù người nhà là chính - cho chắc ăn!
Thằng hàng xóm nó thấy mình khờ như con cờ hét giá trên trời – kệ! mua đại đi rồi tính sau, có khí giới trong tay thì niềm tin được bồi đấp, uy tín nâng cao, sức mạnh tăng dần, mất đi đâu nè.
Mẹ bà thằng hàng xóm, nó nói biết bao lời hoa mĩ, dụ khị bán con dao cùn sét với giá trời ơi đất hỡi, nhưng sao lúc đó mình thấy rất vui rất hoan hỉ còn cho là tình huynh đệ xóm giềng đáng quý biết bao, sao mà nó tốt quá vậy hong biết. Mình còn hân hoan vì được vỗ về mơn trớn nên mạnh dạn tặng nó đồ quý có sẳn trong nhà.
Lúc đó có con dao xem ra cũng được việc, chặt chém loạn xạ đã tay ghê.

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Lem - 67 - Tham - Quá khứ trở về

Thời gian!
Mầy ác lắm.
Mầy thổi bay tuổi xuân của chúng tao nhanh tàn khốc, ép uổng chúng tao nhận những vết nhăn nám bèo nhèo tuổi già, mầy chực chờ đem đến biết bao đột ngột bất ngờ, cây kim đồng hồ nhúc nhích tích tắc khiến chúng tao lo lắng dòm chừng lẩm bẩm thở dài - sinh lão bệnh tử - bao giờ xuống lỗ?
Nhưng mầy cũng rất tốt.
Mầy dần chữa lành những vết thương, cất dùm những kí ức đáng ghét, giữ gìn những kỉ niệm vui buồn, xoá nhoà những ánh mắt hung dữ, thổi bay những tiếng chửi rủa gầm gừ, giúp quên tất tần tật nhưng cũng làm da diết nhớ - Thời gian - Nhờ mầy, những ngày ảm đạm buồn bã từ từ trôi qua. Thời gian cũng đã làm cho trắng nhách mái đầu Tham sau một năm nghỉ dưỡng trong chuồng...
- Ra ngoài cảm giác sao cưng?
- Dễ chịu, thoải mái, thông thoáng, mát mẻ, thơm tho, tỉnh táo. Nó cười buồn, đôi mắt lấp lánh hướng lên cái sở thú trên trời.
- Vậy thì tốt. Thấy vẻ tỉnh rụi của nó Lem mừng.
Mần lại thôi! Từ sự nghiệp đến gia đình, mần lại từ đầu.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Lem - 66 - Tham - Ngọt ngào và cay đắng

Động vật 2 chân hay 4 chân đều có một trái tim y chang nhau.
Gà vịt chó mèo heo bò cọp gấu.. vvv, tim của chúng cũng đập bình bịch, cũng bơm máu vòng quanh nhưng đâu có diễn thêm cái trò đau đớn vì bị mấy mũi tên trời ơi đất hỡi đâu đó trên cõi đời bắn cho tơi tả.
Làm người chi cho mệt, cái đầu bận bịu tính toán hơn thua được mất nên mấy sợi dây “cu ron” thần kinh nhảy cà tưng đủ kiểu, tim thì chứa đựng vô số thứ tình cảm yêu ghét hận thù và chúng giày xéo chà đạp nhau loạn xạ, 2 đứa nó cấu kết nhau khiến trái đất nầy trở thành bể khổ trầm luân.
Và ai ai đến lúc nào đó cũng nếm được cái vị ngọt ngào cay đắng dù trong miệng hỏng có nhai cái khỉ gió gì.
Tội nghiệp bé Tham của Lem, nó đeo nụ cười trên môi từ nhỏ đến lớn hòng lấp liếm đôi mắt sầu não và bảo vệ cho sự an toàn của lòng tự tôn – tự tôn hay tự ti? Lem với thằng quỷ nhỏ đó cãi chí choé hoài vì cái “tôn” “ti” trật tự nầy. Nó tưởng mình bịp thiên hạ được thì hả hê lắm, nhưng cóc phải như vậy.
Tham trốn mình trong trái bắp, chả biết có hột hay không, “hột” bự hay bé, chắc hay lép muốn lột trụi lũi đâu dễ, nói nó biến thái thì hình như là tâng bốc vì có vẻ như nó tự hào vì sự “biến đổi gien” ấy. Nhưng khi nó bị lột thì Tham không còn giữ được dù chỉ là cái lõi cho riêng mình.

Lem - 65 - Tham - Tội nghiệp trái tim

Tham nói mình là con chim, không phải là con chim thường tình mà là con chim cô đơn giữa bầu trời Sa Ha Ra – Trời! Chim gì bự tổ bố vậy? “Con chim bự cô đơn cười toe toét giữa sa mạc”. Có lộn không đây? Không tin được! Khi đó nó là đứa phớt đời, con gái bu như ruồi bu... tự nhận cô đơn sao? Hay nó đã đoán biết tương lai hậu vận của mình.
Thoạt nhìn ai cũng tưởng Tham là con nhà giàu, thuộc loại công tử bột thứ thiệt, nụ cười phảng phất trên bờ môi hồng đào điểm giữa bản mặt trắng toát thư sinh, đôi mắt đen lơ đãng nhìn trên đỉnh đầu thiên hạ, phong thái bất cần lạnh lùng, những thứ đó dẫn người ta đến một sự lầm lạc nghiêm trọng khi phân biệt đánh giá giai cấp. Tuy tròng vô người mấy miếng vải rẻ mạt nhưng nhờ giặt giũ kỹ lưỡng, chăm chỉ đốt than đẩy mỗi ngày mà chúng thẳng băng ngay ngắn, chịu khó dọn dẹp thân thể thường xuyên nên cho ra lò cái hình hài sáng láng bảnh tỏn, nhìn nó ai nấy dễ phát tiết xúc cảm mến thương vô điều kiện. Chính vì tưởng bở, cho rằng thiên hạ hâm mộ hình hài chứa đầy phong cách quý phái của mình rồi ngộ nhận lý lịch tư sản, nó bí bí mật mật một cách khổ sở nhầm che đậy sự thật phũ phàng, không muốn ai đó thất vọng ngỡ ngàng, nhất là mấy đứa con gái ngây thơ khờ khạo. Thằng nầy tự đày ải mình vào cái vòng lẫn quẩn - gian dối -lo lắng – tươi tắn – tư tin – sợ hãi. Nó cũng biết muôn đời sự thật dễ dầu gì giấu giếm nên ra sức ẩn mình. Thiệt là cũng rảnh ghê!
Cái gì cũng vậy, càng huyền bí càng hấp dẫn tò mò, sợ bể mánh Tham không bao giờ dẫn bạn về nhà, suốt những năm tháng tới trường nó đi về mình ên, thận trọng tiệp xúc gặp gỡ, lời ăn tiếng nói lúc nào cũng dè dặt, Tham tạo cho mình cự ly an toàn bằng nụ cười và ánh mắt – gần cũng thật gần mà xa cũng rất xa, những người xung quanh chỉ xoay vòng vòng, khó lòng đáp xuống đâu đó trong cuộc đời nó, để dành sau nầy cho một con yêu tinh nhảy vào đày đoạ.

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Lem - 64 - Cầu vồng

“Thỉnh thoảng ta mới có dịp nhìn cầu vồng 7 sắc, nói chỉ 7 màu thật ra không phải vậy – nghe nói nó vô số màu chỉ vì mình không thấy hết, cũng như thế giới mình tạm trú – có muôn vàn thứ không thể nhìn đoán được.
Ừ! Ông trời còn cố tình che giấu huống chi là mấy con khỉ đội lốt người, có kẻ còn có tài năng thiên phú thiên biến vạn hoá, chỉ với 1 khuôn mặt gồm mắt mũi môi và 1 cái lưỡi mà trình diện được biết bao nhiêu kiểu người, có đỏ con mắt tọc mạch cũng không biết đường đâu mà lần”
Thằng Tham rất thích cầu vồng, nó luôn nhìn những thứ trên cao mút chỉ rồi đẻ ra cái luận điệu cũng cao kì không kém, từ cầu vồng trên trời xịt ra dưới đất một trần gian phức tạp lộn xộn man trá lưu manh, con mắt nó xục xạo mọi nơi mọi thứ mọi lúc để lục tìm những thói hư tật xấu của người ta và Lem là “con” vật gần nhất để nó tùng xẻo moi móc làm thí nghiệm. Dù vậy Lem vẫn vui vẻ chấp nhận hi sinh hình tượng vì nó thấy Tham sao mà uyên bác, có tư chất của một nhà bác học tương lai dù trước kia Tham mém bị ăn cơm của viện tâm thần.
Má ra đi khi Tham vừa đủ lớn để hiểu, nhận biết và cần yêu thương, nỗi đau mất mát ám ảnh nó suốt thời gian dài, các dây thần kinh chắc cũng co giãn rối ren lộn xộn cho nên lớn lên nó không giống người bình thường cõi giữa, mà giống người... cõi trên cõi dưới. Hú vía, dù sao nó cũng đi học hết lớp nhỏ, tưởng thôi, nó còn trèo lên lớp lớn, mò mẫm sao đó mà cũng lấy được bằng đại học dù lê la rớt lên rớt xuống. Chuyện học hành đâu ai dám cổ vũ khích lệ vì sợ nó trở chứng khùng bất tử.

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Lem - 63 - Đời là vậy sao?

Với những kết thúc bất ngờ ngoài dự đoán, Lem hoang mang tìm kiếm sự thật, nó lẩm cẩm gặm nhấm những suy nghĩ trong đầu, tiện thể gặm luôn những cái móng tay nham nhở, hình như hành động ấy dẫn dắt con người ta mau đến gần chân lý.
Già đầu, tự cho mình thông suốt cuộc đời nhưng tận đáy lòng Lem luôn thấy nhiều khúc mắc khó gỡ của cuộc đời. Nó không dòm ngó gì đến hình thù của mình, chỉ nhiều chuyện chăm chăm săm soi cuộc đời của bàn dân thiên hạ, nhất là những người thân xung quanh. Dù nhìn thấu ruột non ruột già, lục lọi bới móc cái tâm can hoang tàn của Ố sau sóng gió bão tình nhưng Lem vẫn hoài nghi nghĩa cử cao đẹp của em mình khi giã từ vũ khí gác kiếm giang hồ, càng nghi ngờ Lem càng miệt mài gặm móng tay, chúng bị cắn xé không thương tiếc, mãi một thời gian lâu rất lâu vẫn không thò ra được tí nào để móc cứt ráy.
Nghe thì nghe vậy, tin thì tin vậy nhưng Lem luôn nhấp nhỏm, chờ đợi cái ngày đầy thất vọng khi Ố xách túi quay trở lại hồng trần và hổn hển – Chịu hết nổi rồi bà Lem ơi! Khi rù rì với Tham những đắn đo ấy thì thằng nhỏ phán liền: Bà đó! đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Quân tử, tiểu nhân cái mốc xì gì Lem không cần biết – Thằng quân tử có lúc cũng bỏ quên cái quân tử ở nhà, thằng tiểu nhân cũng có lúc quân tử đột ngột. Có ai cả đời đều tốt hoặc cả đời lúc nào cũng xấu. Loài người là một sự pha trộn lộn xộn đủ thứ thuận nghịch hay dở, nên hư, sai đúng và nhất là khi vầy khi khác, sáng nắng chiều mưa. Vào chùa như Ố chưa chắc tu cho ra hồn, ở ngoài như Lem nhiều khi còn tích phước được nhiều hơn. Lem ngô nghê tự thưởng mình bằng cái kết luận thâm sâu ấy.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

LEM - 62 - Ố hẹn lại kiếp sau

Đợi đấy, kiếp sau nhé tình yêu ơi!
Quyết định như thế, Ố tự an ủi hứa hẹn chắc như đinh đóng cột với trái tim mình, khi mà kiếp sau có thể nó là chuột, rắn, dế, khỉ hay con heo bị thiến hỏng chừng?
Nghe Lem doạ Ố thấy hoang mang, kiếp nầy gieo quá nhiều hạt tồi thì kiếp sau đừng hòng thu hoạch trái tốt, tỉ tê “đàm đạo” tràn lan với Ố về luật nhân quả, thứ luật mà Lem mù mờ nhất trong một đống luật nhưng lúc nào cũng ra vẻ sành sỏi ta đây, bối rối Ố nuốt hết những thứ lộn xộn Lem nhả ra, không biết thấm tới đâu mà trong đầu Ố bắt đầu ấp ủ những toan tính cho đời sau, sắp xếp cho cuộc hội ngộ hạnh phúc với người trong mộng ở một thế giới khác, và nó thề với lòng và Lem - ôm rịt giấc mơ đó cho đến lúc ngoẻo củ từ.
Kiếp sau, ai cũng mong mỏi mọi điều tốt đẹp mà kiếp nầy mình đã lỡ, trót, tại, bị cùng vô số kể những lí do lí trấu trời ơi đất hỡi đưa đẩy xui khiến nên vuột khỏi tầm tay. Và muốn lấy lại cả vốn lẫn lời nơi cái kiếp sau ấy thì kiếp nầy phải nổ lực phát huy tâm đức. Hót líu lo như chim, hỏi Lem đong đếm tính toán phước đức cỡ nào để kiếp sau hưởng thụ thì nó ú ớ - nó mà biết, nó... chết liền.
Dù sau đi nữa cũng có một nơi để đặt hy vọng, có một chỗ để hẹn hò mơ ước mong cầu, kiếp sau có hay không không ai biết, trong đầu trong tim mình nghĩ có thì thế nào cũng có. Vậy đi – thắc mắc chi cho mệt, ráng mà lấy điểm thiệt nhiều thì kiếp lai sinh tha hồ rung đùi hốt... hạnh phúc.

Thứ Năm, 25 tháng 7, 2013

Lem - 61 - Ố trúng đạn

Chết à? Khơi khơi dễ gì chết, đâu phải muốn chết là được chết.
Ố tự mãn với tự do độc lập của mình, khờ khạo thưởng thức cái gọi là hạnh phúc bất diệt, biết đâu ở trên cao kia đang nhìn xuống, ông trời đưa đẩy trêu đùa chọc ghẹo không để mình như ý.
Kẻ đến người đi, tình cảm mất rồi lại có, những cảm xúc na ná tương tự chào mời, yêu chăng? Ố từng cho mình yêu rất nhiều nhưng đó có phải?
Ố đã chứng minh được bộ óc mình là óc người, không là ốc lác ốc đắng hay ốc gạo khi sự cố xảy ra bất ngờ, cái trắc trở đường đời đột ngột khiến nó sanh tật, tâm tính thay đổi thình lình, tự nhiên nó trở thành nhà tâm trạng học ngang xương, mấy nhà bác học khác người bao nhiêu thì thằng Ố trong giai đoạn nầy cũng không giống ai trong nhân loại bấy nhiêu: Khùng không ra khùng, điên không ra điên, suốt ngày nghiền ngẫm suy gẫm tự kỉ, chì chiết oán trách bản thân, thở vắn than dài, lo lắng dường như cuộc đời đang bế mạc, trái đất đến ngày tận thế. Lem ngạc nhiên - Ố tại sao mất lửa như vậy? Sức sống hừng hực một cách vô lí thường khi, tinh thần yêu đời tràn trề nhiệt quyết lúc nào cũng ngùn ngụt một cách khó chấp nhận của nó bốc hơi nơi đâu? Không tin được – Sự thật nầy không thể nào! Lem lắc đầu phủ nhận lia chia và thỉnh thoảng gõ vào đầu Ố để nghe ngóng, trong đó đang chứa ruồi muỗi mối kiến hay hay con quái vật nào!?
Thế gian rộng lớn, bầu trời bao la, không khí mênh mông tha hồ cho nhân gian hít thở, bay lượn nhưng đâu đó trên cao “Lưới trời lồng lộng”, không thấy được, sờ được, bất cứ lúc nào cũng có thể chụp xuống đầu chẳng biết đường mà né.

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Lem 60 - Ố rối tình

Biết làm sao? Lỡ sinh ra có cái cốt cô hồn thì phải làm thằng cô hồn suốt đời.
Khi thằng cô hồn yêu, dù tình yêu đó cạn hay sâu, thực hay giả, ngọt hay mặn, cao hay thấp thì cuối cùng cũng rã bèm, cái thứ mà Lem cho là thiêng liêng quý giá hiếm có khó tìm thì với Ố là trò chơi bịt mắt bắt dê, Lem nhìn Ố rồi quơ đũa cả nắm: đàn ông giống như thằng mù với “cây gậy” dò đường – chọt lung tung – trúng ai thì trúng.
- Ý là bà nói tui đui, không tim, không não, ngu ngốc sống bằng “cái đó” chứ gì. Lầm to, thằng nầy nặng tình nhất thế giới...
- ... động vật. Lem nhanh nhẩu chen vô ăn cơm hớt.
- Vô diên, tui chưa thấy ai vô diên như bà. Kệ, bà nói tui sao cũng được miễn tui không phải khóc rống vì cô đơn.
Nói vậy thôi dù Ố có thay bồ nhưng thay tả nhưng đôi khi cũng đau đớn vật vã tự đối phó với chính mình. Nó hay than thở và hăm doạ:
- Cuộc đời phức tạp thật giả khó lường bà Lem ơi, bà làm ơn đừng iêu iếc gì hết cho mệt, cứ ngồi hay đứng cũng được, yên một chỗ cho nó lành. Không nội công như bà ra giang hồ bị nghiền nát như cám... heo.
Xời! Coi thường bà Chị nầy quá, còn lâu:
- Mầy đụng ai cũng hốt nên lắm mối tối nằm rên, thương thì phải chọn mặt gửi vàng, tao không thương thì thôi, chứ thương thì phải đúng đối tượng, đúng lúc đúng chỗ đúng địa chỉ, chung thuỷ suốt đời, không như mầy ăn tạp như heo. Giống nhau ghê 2 Chị em đều nghĩ nhiều tới heo.

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Lem - 59 - Ố, thằng cô hồn giang hồ dễ thương

Trong khi Ái đang ngụp lặn trong cái biển tình tiền danh vọng sóng to gió lớn thì Ố tự do tự tại bay nhảy vẫy vùng trên bầu trời bao la cùng mây gió chim chóc lá hoa trong không gian bụi bậm ô nhiễm của đường phố giang hồ - tuyệt nhiên cóc cần vật chất phồn hoa, nhởn nhơ hí ha hí hố ngày qua ngày dù không một xu dính túi - Ố khoác lác thế rồi gãi cái đầu xù lông nhím 8 tháng không được nhúng nước, tự hào mình là thằng “cô hồn giang hồ dễ thương” nhất xứ, hồn nhiên tuyên bố rằng nó tồn tại trên cõi đời nầy hoàn toàn nhờ khí thải môi trường. Ố sơn phết cho che đậy sự thật bầy hầy của cuộc đời lang bạt đầu đường xó chợ, cố lấy vải thưa che mắt Ba đang thở vắn than dài, lo lắng triền miên cho thằng ôn con bất trị - bao giờ mới biết quay đầu là bờ? Lem không hiểu sao Ố không chết đói ở cái xó nào đó mà vẫn nhăn răng hít thở hoài hoài, lâu lâu đáo về nhà một lần rồi ý kiến ý cò nầy nọ.
Khi vở tuồng của Ái hạ màn, nó khịch mũi nhăn nhó đánh giá thằng anh đặc sản quý hiếm của gia đình mình với giọng điệu của 1 tên găng tơ kinh nghiệm xương máu chất chồng bốc mùi chợ trời nồng nặc. Những lời lẽ khó nghe của nó nếu Lem đã... lỡ kể ra xin mọi người hãy niệm tình thứ tha bỏ qua - Ố mất Mẹ sớm, tâm sinh lý rối loạn nên thần kinh bất ổn – Lem hay bênh vực thằng em của mình bằng lý do thiêng liêng ấy với hàng xóm. Nhưng nghe nó bôi bác Ái, Lem mắc nổi điên.
- Thằng chả ngu bỏ mẹ, đã CHỊU thì phải sắm sẵn thật nhiều túi để ĐỰNG, đã trót thì phải cố mà TRI mà TRÉT, hi sinh thân mình tới phút chót làm cho bể bọng hư bột hư đường. Gặp tui là con mẹ đó banh xác, chẳng những vậy tui còn hốt hết của về cho thằng... Ố với con Lem nhà nầy... dưỡng già. Nhà hàng dao mác thiếu gì, không biết quơ biết chém cho chúng chết mẹ hết cả đám. Khờ gì mà khờ không thể ngờ. Ý nói là Ái ngu như cái lu, Lem biết tỏng tòng tong nên cự liền.

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2013

Chúc xuân Quý tỵ

Xuân mới kính chúc mọi nhà
Phát tài phát lộc phà phà vận may
Hạnh phúc ngây ngất đắm say
Hăng say làm việc đêm ngày đều sung
Sức khoẻ mạnh mẽ đến cùng
Vui tươi đẹp mãi trẻ trung hoài hoài hoài hoài hoài...

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Đắng cay

Đắng cay - nghe 2 chữ nầy bổng trên đầu lưỡi tăng tăng một chút cay cay đắng đắng.
Tôi, bạn và tất cả mọi người trên thế giới nầy trong thâm tâm không hề mong muốn thứ cảm xúc nầy nhưng trung tâm của cửa “khẩu” thì ít nhiều lại khoái, có khi đến ghiền.
Đắng – ngon không? – Đắng nghét đến NHẪN tâm – có gì mà ngon!
Cay – đã không? – xé miệng đến NÓNG lòng – Có gì mà đã!
Mâu thuẫn ghê, tinh thần thì không muốn mà thể xác thì hồ hỡi chấp nhận. Quả làm người thật rắc rối khó khăn phức tạp quá phải không các bạn?
Mỗi sáng nhìn giọt cà fê đen thùi lùi rớt từng hột từng hột lâu lơ lâu lắc có khi bực muốn nổi khùng, vậy mà mắc giống ôn gì cũng chờ cũng đợi, có khi làm thơ viết nhạc ca tụng nó tưng bừng. Đợi nó rớt xuống hết thì vừa nhấp từng ngụm từng ngụm vừa rung đùi. Thiệt tình!
Bắt đầu ngày mới thường người ta phải vô một chút cái thứ đắng đó mới có khí thế, nhấm nháp một mình hay tụm năm tụm 7 cũng ok, mấy quán cà fê mọc lên lúc nha lúc nhúc và người thì cứ loi nhoi lóc nhóc nườm nượp kéo vào nêm nếm.
Mỗi chiều chuyền nhau li rượu cay nồng xé miệng xé gan, uống vào nó đi tới đâu nóng tới đó nhăn nhó khề khà, vậy mà mong mỏi chờ đợi tới phiên để cụng, vừa làm từng hớp từng hớp vừa vỗ đùi chan chát. Thiệt khổ!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Nỗi lòng của cái miệng

Ai cũng có nỗi lòng, cái miệng tôi sao lại không? Hôm nay cho tôi nói mấy lời.
Mọi thứ hiện diện trên cơ thể con người đều có bạn bè họ hàng dây mơ rễ má, riêng tôi thì lầm lũi độc hành. Tại sao vậy?
Trên nóc... sọ một bầy tóc chen lấn sinh sôi nẩy nở, từ đầu xanh cho tới đầu bạc sống chung đến hết kiếp, nếu có mất mát thì chỉ rơi rớt chút đỉnh hoặc rủ nhau từ giã cõi đời một lượt bỏ lại mảng da trọc lóc. Sống chết tập thể hạnh phúc làm sao.
Hai cửa sổ tâm hồn được bốn rèm mi che chắn, tha hồ chớp tắt liếc ngang liếc dọc biểu diễn màu mè. Khi vui lấp la lấp lánh như ánh đèn quảng cáo, khi giận đỏ ngầu long lên sòng sọc, khi buồn nhoè nhoẹt ướt át rũ rượi thê lương, khi ghét sắc lạnh như dao, hai hột nhản biến thành viên đạn sẵn sàng. Được sống với mọi trạng thái hoàn cảnh, ôi thật vô cùng hạnh phúc.
Dưới một chút là hai cái lỗ mũi phập phồng đồng điệu, cùng hít cùng thả, sống chết có nhau đến hơi thở cuối cùng, đâu bị ai nặng nhẹ đụng chạm kiếm chuyện, chúng ung dung tự tại, sung sướng thiệt hạnh phúc quá trời quá đất.