Hiển thị các bài đăng có nhãn TUỲ BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TUỲ BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2016

Giặc đến chơi nhà

Tao đã nghỉ chơi mầy ra mấy chục năm rồi.
Mầy tới nhà tao làm chi.
Mầy là một thằng tán tận lương tâm.
Mầy ăn xương uống máu nhà tao, bao nhiêu của cải trên trời dưới đất của tao mầy ăn cướp như thế nào mầy có nhớ? Mầy làm như tao khờ khạo.
Mầy vơ vét đến tận xương tủy bất kể.
Là giặc là thù hay là bạn mầy biết, tao biết, trời đất biết.
Chỉ có tiền là không biết.
Nhưng tao dự đoán mầy đang giãy chết đành đạch cùng giòng họ nhà mầy.
Mầy đang trên đường suy tàn kiệt quệ và chờ chết.
Cái cách ăn cướp vô nhân có trình độ của mầy lộ liễu quá.
Tao hận, tao thù mầy.
Mầy cả gan đến nhà tao chơi, mầy đừng hòng dụ dỗ ai nhe mậy.
NHƯNG

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2016

Má con cá lìm kìm lên tiếng

Con ơi là con, mầy tào lao quá đi.
Bây giờ hong lo lánh nạn ở đó mà trả thù với mượn thù.
Mầy chích được một thằng – để làm gì – hàng đống hàng đống kìa, mần sao chích hết. Cái kim của mầy mần đách gì được, nó mà quăng 1 lưới là họ hàng cả giòng đi tong, tao còn sống mấy lăm hơi nữa đâu. Làm ơn cho tao bình yên những ngày cuối cùng!
Hàng đống hàng đàng chết sắp lớp, VŨ KHÍ HÓA HỌC của tụi nó quá khủng khiếp đã tràn lan, ôi thật bẻ bàng, mau mau bơi ra xa thật xa con ơi.
Nhưng hỡi ơi!
Sức yếu thế cô, thấp cổ bé miệng ở đâu cho thoát?
Trên trời, mặt đất, dưới biển, cả ngoài đảo xa xôi đâu đâu cũng đầy kẻ thù nguy hiểm. Mạng người còn chưa thấy gì huống chi mạng cá chúng ta.
Cho nên
Mầy làm ơn câm họng cho má mầy nhờ!
Chúng ta lủi mau.
NHƯNG BƠI ĐƯỜNG NÀO ĐÂY HỠI TRỜI?????

Thứ Hai, 2 tháng 5, 2016

Tâm sự con cá lìm kìm

Tôi là một con cá lìm kìm biển, có cái mỏ dài thoòng nhọn hoắc.
Tôi vừa thoát chết trong một cuộc thảm sát kinh hoàng.
Bạn bè giống loài của tôi, từ trẻ tới già, mập tới ốm, đẹp tới xấu, to tới nhỏ, chồng chất lên nhau hả họng phơi thây - sình bụng, thúi rùm, chết chùm, vô duyên vô dùng.
Theo lẽ thường chúng tôi được trọng vọng lắm mà, từ giã cỏi đời trên những cái mâm đầy màu sắc cùng nhiều giống loài tuyệt đẹp khác với những mùi hương quyến rũ, tiếp theo nằm giữa 2 hàm răng bén nhọn của loài người mà phục vụ chúng sinh.
Đằng nầy, tự nhiên rũ xác trên bờ biển cát nóng thấy mụ nội.
Bao nhiêu sĩ diện và tự trọng bóc mùi bay theo gió.
Chết không kịp giảy, một cái chết vô nghĩa tức tửi.
Tôi hận tôi hận – và tôi sẽ trả thù.
Mấy hôm nay ai đó mà xuống biển LÀM CẢNH, có nhiều mùi rượu bia thịt thà là tôi chĩa.
Ai biểu không giúp chúng tôi, để ra nông nỗi nầy, giờ xuống biển quậy hoạn tắm rữa – TÌM ĐƯỢC GÌ TRONG ĐÓ HẢ MẤY CHA?
Tôi sẽ nhắm vào những điểm trọng yếu ĐẦY TÌNH CẢM mà chọt.
Nói trước khỏi mít lòng.
HẬN THÙ KHÔNG CÓ LỖI, LỖI Ở BẠN THÂN, SI NGHĨ CHO KĨ ĐI!

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Bạn đến nhà

Mấy hôm nay bạn đòi đến nhà chơi, bạn giàu, nhà bạn đông, tiền bạn nhiều, thanh thế bạn lớn, và bạn gian manh cũng nổi tiếng luôn.
Cả nhà mình có nhiều ý kiến, đồng tình, phản đối và dững dưng.
Một nhóm hí hửng tự hào vì có bạn cốt tốt hạ cố đến thể hiện tình thâm giao, mặc dù trước - rồi trước, rồi trước trước đó nữa bị nó cầm dao rượt đuổi chém xả tới tấp, u đầu bể trán vì nó muốn cướp cục xôi của nhà mình - Mừng vui khắp khởi mời vô khi mới đây nó cạp một đống đất nhà mình ăn lấy ăn để, mặc dù đất nhà nó cả đống, bây giờ thì nó đang uống ừng ực gần hết mớ nước dự trữ của nhà mình. Hồ hởi tưng bừng chào đón mặc kệ nó từng chửi rủa, cạo đầu khô, hủy hoại thân thể trai tráng nhà mình. Với tầng tầng lớp lớp những "thành quả" mà nó tặng, Trưởng tộc vẫn vui vẻ bỏ qua, ông ấy vô vàn rộng lượng, vô vàn khôn ngoan và vô vàn chơi đẹp... hết biết. Hay còn uẩn khúc gì mà mình chưa biết?
Một nhóm phản đối quyết liệt, bằng mọi cách phải ngăn chặn bản mặt khó ưa đó đến nhà, những thê thảm mà nó đem đến cũ rích hay mới cáu, dù được khoác cái áo mĩ miều bằng những con số tốt số vàng, nhóm nầy vẫn thấy rõ được tâm địa đen thùi lùi của nó, cái thèng gian manh xảo quyệt vừa ăn cướp vừa la làng ấy không thể chấp nhận nổi. Muốn băm vằm xé xác nó ra, hận thù thấu xương nhưng trả thù thì lực bất tòng tâm, chỉ biết nuốt hận vào trong và la làng kể tội - làm quá, Trưởng tộc đe dọa tước hết quyền làm người... do mang cái bụng hẹp hòi và trái tim nhẫn tâm không biết tha thứ. Một số đã "được" xử mần gương rồi đó - cho mầy hết chộn rộn!
Nhóm còn lại... thôi thì làm thinh cho rồi, có được gì đâu mà mất đủ thứ. Tóm lại thằng quỷ ấy đã tới nhà rồi - nhà mình đang làm nguyên con bò đãi hắn, còn tặng hắn cái lưỡi bò đem dìa.
Mình tức! Mình cắt bao nhiêu là cỏ cho con bò ấy ăn, mà cái lông bò nó cũng nuốt hết. Ôi!

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Chơi dao có ngày đứt tay

Chơi dao có ngày đứt tay.
Nghe hoài, nói hoài, biết hoài nhưng vẫn đứt tay hoài.
Vì sao vậy?
Vì cầm con dao thấy mình oai làm sao, có thể múa, có thể chém, có thể cắt, có thể đâm chọc, có thể khè và thường là có thể làm cho thiên hạ tưởng mình... khùng mà né.
Thấy ngon ăn nên hi sinh tiền bạc của gia đình qua hàng xóm mua dao về hù bá tánh, thực ra có làm khỉ gì ai được - hù người nhà là chính - cho chắc ăn!
Thằng hàng xóm nó thấy mình khờ như con cờ hét giá trên trời – kệ! mua đại đi rồi tính sau, có khí giới trong tay thì niềm tin được bồi đấp, uy tín nâng cao, sức mạnh tăng dần, mất đi đâu nè.
Mẹ bà thằng hàng xóm, nó nói biết bao lời hoa mĩ, dụ khị bán con dao cùn sét với giá trời ơi đất hỡi, nhưng sao lúc đó mình thấy rất vui rất hoan hỉ còn cho là tình huynh đệ xóm giềng đáng quý biết bao, sao mà nó tốt quá vậy hong biết. Mình còn hân hoan vì được vỗ về mơn trớn nên mạnh dạn tặng nó đồ quý có sẳn trong nhà.
Lúc đó có con dao xem ra cũng được việc, chặt chém loạn xạ đã tay ghê.

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Đắng cay

Đắng cay - nghe 2 chữ nầy bổng trên đầu lưỡi tăng tăng một chút cay cay đắng đắng.
Tôi, bạn và tất cả mọi người trên thế giới nầy trong thâm tâm không hề mong muốn thứ cảm xúc nầy nhưng trung tâm của cửa “khẩu” thì ít nhiều lại khoái, có khi đến ghiền.
Đắng – ngon không? – Đắng nghét đến NHẪN tâm – có gì mà ngon!
Cay – đã không? – xé miệng đến NÓNG lòng – Có gì mà đã!
Mâu thuẫn ghê, tinh thần thì không muốn mà thể xác thì hồ hỡi chấp nhận. Quả làm người thật rắc rối khó khăn phức tạp quá phải không các bạn?
Mỗi sáng nhìn giọt cà fê đen thùi lùi rớt từng hột từng hột lâu lơ lâu lắc có khi bực muốn nổi khùng, vậy mà mắc giống ôn gì cũng chờ cũng đợi, có khi làm thơ viết nhạc ca tụng nó tưng bừng. Đợi nó rớt xuống hết thì vừa nhấp từng ngụm từng ngụm vừa rung đùi. Thiệt tình!
Bắt đầu ngày mới thường người ta phải vô một chút cái thứ đắng đó mới có khí thế, nhấm nháp một mình hay tụm năm tụm 7 cũng ok, mấy quán cà fê mọc lên lúc nha lúc nhúc và người thì cứ loi nhoi lóc nhóc nườm nượp kéo vào nêm nếm.
Mỗi chiều chuyền nhau li rượu cay nồng xé miệng xé gan, uống vào nó đi tới đâu nóng tới đó nhăn nhó khề khà, vậy mà mong mỏi chờ đợi tới phiên để cụng, vừa làm từng hớp từng hớp vừa vỗ đùi chan chát. Thiệt khổ!

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Nỗi lòng của cái miệng

Ai cũng có nỗi lòng, cái miệng tôi sao lại không? Hôm nay cho tôi nói mấy lời.
Mọi thứ hiện diện trên cơ thể con người đều có bạn bè họ hàng dây mơ rễ má, riêng tôi thì lầm lũi độc hành. Tại sao vậy?
Trên nóc... sọ một bầy tóc chen lấn sinh sôi nẩy nở, từ đầu xanh cho tới đầu bạc sống chung đến hết kiếp, nếu có mất mát thì chỉ rơi rớt chút đỉnh hoặc rủ nhau từ giã cõi đời một lượt bỏ lại mảng da trọc lóc. Sống chết tập thể hạnh phúc làm sao.
Hai cửa sổ tâm hồn được bốn rèm mi che chắn, tha hồ chớp tắt liếc ngang liếc dọc biểu diễn màu mè. Khi vui lấp la lấp lánh như ánh đèn quảng cáo, khi giận đỏ ngầu long lên sòng sọc, khi buồn nhoè nhoẹt ướt át rũ rượi thê lương, khi ghét sắc lạnh như dao, hai hột nhản biến thành viên đạn sẵn sàng. Được sống với mọi trạng thái hoàn cảnh, ôi thật vô cùng hạnh phúc.
Dưới một chút là hai cái lỗ mũi phập phồng đồng điệu, cùng hít cùng thả, sống chết có nhau đến hơi thở cuối cùng, đâu bị ai nặng nhẹ đụng chạm kiếm chuyện, chúng ung dung tự tại, sung sướng thiệt hạnh phúc quá trời quá đất.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Ngôi nhà cô đơn

Má tui sinh 5 đứa – 2 gái 3 trai, Ba mất hơn 10 năm, giờ phải ở một mình với Bà chị chồng. Cho con cái ăn học chi nhiều, giờ lông cánh mọc tùm lum rồi bay tá lã, đứa gần nhất cũng xa hơn 20 cây số. Bà già 78 loay hoay với bà già 88 hỏng có gia đình lại còn suy nhược thần kinh – Cơ khổ!
Bốn đứa ở trong nước, 1 đứa bay tuốt ra nước ngoài, chia “ca” trực, nhưng trực đâu giống cơ quan nhà nước – nghiêm túc chấp hành nếu không thì trừ lương, bị xài xể hay tống cổ. Đứa nào đứa nấy cũng có lý do chính đáng để chém vè, bữa đực bữa cái bỏ 2 bà già một mình có khi hơn tuần lễ. Biết làm sao, ai cũng có công việc, gia đình, con nhỏ, đưa rước học hành, bệnh hoạn.
Bàn với nhau định “cưỡng chế” về ở chung – Xời! sức mấy mà chịu, la ó nhoi trời, còn sức là còn chống quyết liệt, ở đâu quen đó, thành phố bụi bặm nóng nực oi bức lại hỏng có bạn già, cháu chắt, họ hàng, không ai 888 buồn chịu sao nỗi, thế là cứ gồng mình cố thủ và đám con xẹt đi xẹt về, nháng qua nháng lại canh me dòm chừng. Vái trời được mạnh khoẻ được chừng nào hay chừng đó – Hồi hộp ghê!
Nhưng quả thật ở đó khoẻ thiệt, trăng thanh gió mát yên tĩnh, tưởng tượng 2 bà bị “nhốt" trong 4 bức tường thành thị, đi ra đi vô chán chường, bên ngoài xe cộ rần rần bức rức nhức nhối sao chịu được.
Mong cho sư tỉ và sư muội khỏe hoài hoài hoài - Dẫu biết rằng - đó chỉ là ảo tưởng!
Hai nàng ơi, Cố lên!

Thứ Sáu, 27 tháng 4, 2012

Cá nằm trên thớt

Tôi là một con cá, đang giãy đành đạch trên thớt, run cầm cập chờ 1 tiếng BỐP.
Không phải là con cá có cái đuôi ngoo ngoe trên mặt biển 1 cách không giống ai của bà KHÔNG GIỐNG AI đâu. Đừng hiểu lầm mà bả mừng.
Sự đời đôi khi có những thứ khiến mình muốn cười sằng sặc mà không thể cười, nước mắt cứ chực trào, trào, trào... (Thí dụ: Vợ đẻ được con trai đích tông sau một bầy le le, thử ADN thì hỏng phải “giống” mình).
Và đôi lúc lẽ ra phải khóc ròng nhưng sao lại cười phá lên như một đứa khùng (Thí dụ: Vợ bỏ mình đi theo thằng khác mà thằng quỷ đó nó có tới... 10 con vợ).
Tôi thì đang đau khổ nằm trên tấm thớt nầy để tự mình tặng mình 1 phút mặc niệm, an ủi cho cuộc đời ngắn ngủi kết thúc sớm một cách lãng xẹt. Có gì quá lời, có gì mạo phạm, có gì cường điệu, mong quý vị bỏ qua - cá nằm trên thớt mà – Trách móc làm chi cho mỏi miệng.
Quý vị thấy, sống trên thế gian nầy vui hay buồn?
Ừ! Có người nói vui - rất vui, hạnh phúc - rất hạnh phúc, vừa ý - rất vừa ý và hết lòng hết sức bất chấp thủ đoạn để vui hơn, hạnh phúc hơn, vừa ý hơn và trùng trùng điệp điệp mãn nguyện hơn.

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

888 - Mại dô, mại dô


“Nhiều chuyện” khiến con người hạnh phúc.

Các nhà tâm lý học cho rằng 85% số người cảm thấy vui vẻ khi nghe những chuyện ngồi lê đôi mách về sự việc xảy ra với ai đó và cứ 10 người thì chỉ 1 người giữ được một “bí mật” nào đó mà không tiếp tục rỉ tai với người khác. Chính việc “buôn dưa lê” ấy nâng cao cảm giác hòa nhập với xã hội cũng như cảm giác bình yên. Theo tiến sĩ tâm lý học Colin Gill, sự ngồi lê đôi mách, buôn chuyện (mà mục đích chỉ để mua vui, không có ý đồ xấu)…kích hoạt việc sản sinh ra các hocmon như serotonin từ não, làm giảm stress và những sự lo lắng, bất an, vướng mắc ở trong lòng.

Khi một người chia sẻ được với người khác một “bí mật” mình che giấu trong lòng sẽ sinh ra một sự thích thú, hài lòng, giải tỏa dù nhỏ bé. Có chuyện để nói với nhau, tiếp xúc một cách tin cậy với nhau (“chuyện này mình chỉ nói với cậu thôi đấy nhé”) làm cho cả người nói và người nghe đều cảm thấy hạnh phúc.
Các nhà khoa học khẳng định rằng hiệu ứng tương tự sinh ra khi chúng ta so sánh mình với những người xung quanh. Cùng với lời kể, người ta cũng cười ngặt nghẽo, thậm chí có thể cười phá ra. Điều đó có tác dụng tốt đến sức khỏe.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

THẤT VỌNG

Khi được yêu thương và mãn nguyện, chúng ta sống trong cảm giác ngọt ngào, tâm hồn lâng lâng với biết bao xao xuyến. Hạnh phúc vô bờ.
Khi bị phản bội và bôi nhọ, lòng bừng bừng tức giận, lý trí lu mờ, mong muốn trả thù cho hả lòng hả dạ. Tôi của ngày hôm qua đã biến thành người khác. Sục sôi căm hờn.
Yêu thương và phản bội không chỉ riêng tình cảm của 2 người, nó bao trùm tất cả các mối quan hệ. Cuộc sống nầy dường như thường xuyên đối diện.
Nhưng khi thất vọng về một người, một tình cảm, một công việc, một lòng tin, một lí tưởng, chúng ta cảm thấy thế nào? Người ấy không như mình nghĩ, công việc không như mình muốn, mối quan hệ không như mình tưởng, lí tưởng không như mình tôn thờ.
Một sự phản bội trong hoà bình thân ái.
Chuyện nhỏ có thể vứt bỏ, giải quyết dễ dàng. Quay lưng là xong, nhẹ nhàng không lo nghĩ. Nhưng nếu đó là bầu trời của ta, lẽ sống của ta, cơm áo của ta, chân lí sống của ta thì phải làm sao? Buông không được, giữ không xong, sống trong thất vọng chán chường, cảm giác đắng cay u uất.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

TÌNH YÊU

TÌNH YÊU!
Người ta gọi tôi là tình yêu. Cái tên ấy làm tôi vô cùng thích thú, nghe du dương tha thiết, mênh mang bềnh bồng có gì đó ấm áp và đầy bí ẩn.
Mọi người đều nghĩ tôi tồn tại và ngự trị bên ngực trái của các vị, nhưng không, tôi đi lại mãi giữa 2 vị trí quan trọng: trái tim và khối óc. Thật ra, thường xuyên tôi bị các vị để tôi ở chỗ trật lất – Lúc cần ở trên đầu thì ủ tôi mãi trong tim, lúc nên có mặt ở trái tim thì kéo ghì cho tôi ngồi lì trên đầu.
Chạy lên chạy xuống, một kiểng hai quê mệt bở hơi tai, nhưng thật ra tôi cũng thường xuyên núp lùm trong bao tử, tôi trốn ở đó nghỉ mệt và nạp nhiên liệu – Xin lỗi, nghe có vẻ phàm tục nhưng thật ra có thực mới vực được đạo, nhờ ở chỗ ồn ào ọp ẹp, co vô bóp ra toàn những thứ trời ơi đất hỡi và tùm lum mùi vị lộn xộn đó mà tôi phục vụ quý vị lâu dài, nếu không chắc tôi đã sớm toi đời yểu mạng.
Tôi có bao giờ được yên ổn. Con người các vị thay đổi xành xạch không biết đường đâu mà lần - Có khi trân trọng nâng niu, ca ngợi tận mây xanh, lúc thì nguyền rủa ra rả không tiếc lời. Vừa tẩy chay rồi lại bưng bê tôi liền xì. Họ cho rằng vì tôi mà từ hiền lành họ biến thành điên khùng, quỷ dữ và cũng vì tôi mà người nhẫn tâm trở nên thánh thiện, tốt đẹp vô ngần. Nhưng cũng có người bất cần tôi, họ thờ ơ lạnh lùng dù tôi lượn lờ trước mặt. Tôi chấp nhận hết vì tôi sống là để làm tôi làm mọi cho hết thảy sự ham muốn của các vị dù ngông cuồng hay ngốc nghếch.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

TRÁI ĐẤT TÂM TÌNH

Tôi là một cục tròn tròn lơ lửng xoay tít trong không gian mênh mông mịt mù thăm thẳm không biết nơi đâu là điểm dừng.
Tôi là một vì sao trong hàng hàng đống đống vì sao chớp tắt, tôi quay mòng mòng quanh Anh Mặt trời nhưng không bao giờ chóng mặt, chong mắt nghía Anh ẤY suốt năm nầy tháng nọ. Chúng tôi mang ơn Anh và biết - Nếu không nhờ Anh khẹt lửa, mở lò sưởi liên tục thì chúng tôi sẽ sống mãi trong tối tâm vô vọng lạnh lùng.
Anh Trời rất sáng suốt khôn ngoan, không thèm chấm nàng SAO nào vào ngôi hoàng hậu, chỉ đưa một số vô hàng tóp ten trong đó có trái đất tôi đây. Hãnh diện làm sao. Anh biết rõ, nếu cư xử không khéo sẽ gây ra thảm họa, chiến tranh giữa các vì SAO nếu xảy ra, xẹt nhau ì đùng suốt, thiên hà nầy trở thành bãi chiến trường đố ai chịu nổi. Anh cũng rất biết điều, ban bố ánh sáng cho tất cả, may mắn hay xui xẻo khi chỉ riêng mình tôi với ánh sáng của Anh đã làm nên chuyện.
Người ta gọi tôi là Hành Tinh sống, nhờ tôi mà biết bao nhiêu giống loài xuất hiện trên cõi đời nầy, lớn lên, sinh sôi nảy nở lan man khắp nơi khắp chốn. Cao cấp nhất, cứng đầu nhất là giống người của “mấy người”, tôi lỡ dại dung dưỡng nuôi nấng nhưng chưa thấy ai vô ơn pà cố như “mấy người”, luôn kiếm chuyện quậy phá khiến tôi rối tung rối nùi nhức cái đầu. Ngoài ra, tôi còn nuôi tá lả nhiều loại cấp thấp hơn, thấp hơn nữa, nuôi luôn cả những đồ mắc dịch mắc toi mắc giông mắc gió chuyên gieo rắc tai ương bệnh tật. Ôi! Chúng lộn xộn muôn hình vạn trạng, tôi không cách nào phân biệt để đối xử theo tình cảm và ý muốn riêng của mình, quý phái thanh tao hay tồi bại rác rưởi với tôi đều y chang, có điều - Mạnh được yếu thua - đứa nào ngu chết ráng chịu. Vì sao tôi có sứ mạng đặc biệt như vậy? Vì sao tôi có được sức mạnh vô địch để phát triển muôn loài? Đơn giản vì tôi hân hạnh được bao quanh cơ thể một thứ để người ta hít vô hít ra, nếu không có thứ đó tất cả sẽ toi đời mà không kịp nhắn nhe, di chúc, thứ đó không sao quản thúc được, nó ta bà lang thang hết mọi nơi - hang cùng ngõ hẻm thâm sâu cùng cóc, nó tự ban phát rộng rãi cho tất cả, cao thấp lớn nhỏ cứng mềm đều có phần, cái thứ không màu, không mùi, không thấy, không nắm, không sờ soạng được ấy đã đem đến cho tất cả sự sống mà không hề so đo tính toán, mong cầu. Nhờ cái thứ đó mà hình hài tôi ra được thế nầy.

Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2011

CON BÒ BIẾN HÌNH


Tui là một con Bò
Tui có cái lưỡi Bò
Ừ! Bò dĩ nhiên là có lưỡi, nói chuyện nghe khùng làm sao!
Không à nha! Cái lưỡi của tui nó dài thiệt là dài.
Nó dài đến nỗi tui muốn dùng nó quét sạch biển đông nhà bạn. Giỡn chơi hoài!
Đừng nói tui tham vọng, không những tham vọng không thôi tui còn vọng động, hí lộng quỷ thần, lộng giả thành chân, lộng hành bốn phương tám hướng. Nhưng nói thiệt: Ai làm gì được tui nào?
Và vì tui không là một con bò tầm thường, tui là một con bò đột biến gen nên tui không có ngu và lại biết biến hình.
Tại sao tui không ngu?
Tui uống toàn sữa bột melamine, ăn gạo carmium, nuốt lũ lợn có clenbuterol, thêm phát sáng nên óc xịt ra nhiều ý tưởng, không những vậy điểm tâm bằng bánh bao nhôm, giải nhiệt với giá đỗ solium nitrit và tráng miệng bằng đậu đũa ướp isocarbophos.
Ôi tui dùng toàn những thứ đặc biệt độc đáo lợi hại, người bình thường toi mạng, riêng tui mạnh khỏe to lớn và hỏi sao tui không bành trướng thế nầy.
Ơn trời tui có những người bạn.

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

ĐOM ĐÓM

Mỗi khi nghe bài hát nầy là tôi sụt sùi nhỏ lệ sầu bi. Hỡi ơi! Còn đâu thời oanh oanh liệt liệt ngày xưa ấy, thời mà chúng tôi thống trị màn đêm và nhận được biết bao nhiêu ngưỡng mộ. Ngày ấy ai ai cũng mong chờ chúng tôi khi đêm về, chúng tôi thì mong trời sụp tối để khoe chút ánh sáng độc đáo trong cái bụng của mình. Chúng tôi thuộc giống loài độc nhất vô nhị mang một cái đèn trong người lăng xăng bay tới bay lui đầu nầy đầu nọ, cóc sợ gió thổi tắt. Săm soi tùm lum chỗ, kể cả những nơi không ai cậy ai nhờ, có khi thấy tối thui, lủi vô rọi – tưởng được hoan nghênh chào đón, ai ngờ bị đập dẹp lép như con tép. Bóng tối, ánh sáng – mỗi người cần một kiểu, trách là trách chúng tôi dại dột, tài lanh không đúng nơi đúng chỗ. Thông cảm! Chẳng qua bọn tôi hồn nhiên tốt bụng, bởi vậy bụng mới lòi ra cái đèn chong. Nhưng ơn trời, cũng nhờ cái đèn trong bụng mà thiên hạ nghĩ ra đủ thứ lãng mạn viển vông, nhờ vậy đám đom đóm tụi tôi bị lôi vào tô điểm những vần thơ thêm mượt mà, những bài ca thêm nồng nàn tha thiết, bạn có nghe gì không? Đom đóm đâu ra chiều hôm thật nhiều…

Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN

Lời của một ÔNG LÃO quê ở BẾN TRE vào mùa xuân trước.
Tết nầy ông mừng lắm bây ơi, trông cho mau mau tới!
Ông bà mình nói “không ai giàu 3 họ, không ai khó 3 đời”, Vậy mà dòng họ nhà ông 5 đời vẫn nghèo rớt mồng tơi. Hi vọng thằng chắt nầy của ông sẽ làm nên chuyện – Cầu trời.
Xứ Bến Tre của ông gạo, nếp cũng nhiều nên lò rượu mọc ra như nấm, con ông vì thử rượu nhiều quá – sáng, trưa, chiều, tối, chỗ nào nghe hơi rượu là nó bay tới thử. Chính vì gắn bó với ông thần lưu linh nên nó chầu ông bà ông vải khi mới qua 40 tuổi.
Thằng cháu nội cũng vậy, giống y hệt thằng cha, giờ quặt quà quặt quẹo với cái bụng chình ình như có bầu 8 tháng chờ ngày sinh nở. Bây biết gì ở trỏng không? toàn là hèm không đó.
Hên là đời nào cũng lòi ra độc nhất vô nhị 1 đứa, nếu không chắc ăn mày cả đám.
Đám con, cháu dâu không biết bỏ đi đâu mà chờ hoài không thấy về.
Còn ông hả? Lao động là vinh quang, lang thang là chết đói – không thể chết một cách khó coi nên ông miệt mài lao động để nuôi con nuôi cháu. Bao nhiêu năm trời lăn lóc nắng mưa, cái lưng của ông và bà dù bị còng nhưng vẫn còn làm việc hoài không nghỉ. Bây thấy ông có khỏe không?

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

CHIM HÓT TRONG LỒNG

Còn lâu! Lồng gì mà lồng. Đừng ganh ghét mà nói vậy nha.
Tôi đang ở trong một tòa lâu đài lộng lẫy. Những song cửa làm bằng vàng sáng loá, chén bát toàn đồ quý, rèm màn đầy đủ. Không một cọng nắng, hột mưa nào đụng đến cái mỏ tôi được đâu nói chi đến LÔNG THỂ.
Vì sao mấy đứa kia cũng có 2 cánh đập lên đập xuống như tôi mà phải vất vả tha phương kiếm ăn muốn lòi bản họng, riêng tôi được thảnh thơi NGỒI MÁT ĂN BÁT VÀNG?
Vì tôi đẹp? vì tôi hát hay? Vì tôi là dòng tộc cao quí? Đúng tất. Quan trọng là - Tôi là một ngài CHIM QUÝ MÀ NGOAN.
Để săn sóc và bảo vệ tính mạng tôi an toàn, tôi được ngự trị trong một ngôi nhà tuyệt đẹp, với một ống khoá chắc chắn - Chứ sao! Mấy con mèo cứ dòm tôi chảy nước miếng. Nhà tôi đung đưa vắt vẻo trên cao, sợ ruồi bu kiến đậu, sợ tôi bị tổn thương bởi mấy con trời ơi đất hỡi tầm thường ngoài giang hồ, gì chứ tụi nó hay đặt điều dèm pha nầy nọ, nói tôi là CHIM HÓT TRONG TÙ. Xì! toàn nói bậy.
Ở trong nầy được tưng tiu chiều chuộng, không phải đụng đến cọng lông chân mà cao lương mĩ vị ăn phà phà. Tôi chỉ có việc nhảy cò cò và hát. Hát suốt, mỏi mỏ thì nghỉ một chút rồi tiếp tục. Đó là niềm đam mê của tôi nên không mệt chút nào. Nhưng cho các người biết, không phải giỡn chơi, hát cho đúng bài bản, đúng bao nhiêu nốt và là nốt nhạc nào mới là điều phải học. Không dễ đâu.

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

SEN

Người ta hay nói SEN "trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".
Nhưng suy đi nghĩ lại thì HOA SEN đẹp rực rỡ, thanh cao nhưng có ở trong bùn hồi nào đâu ta?
Chỉ có Rễ SEN là chịu đựng cái mớ sình bùn mắc toi đó mà thôi.
Nhưng sao tội nghiệp cái đám rễ đó quá vậy - Không ai có một lời an ủi vỗ về cho nó vui một chút. Nó cứ vùi đầu trong đó suốt, nuốt mấy cái thứ nước gì mà thấy ớn muốn chết.
Còn cái bà HOA SEN kia thì nhởn nhơ đón gió thổi hây hây, rung rinh những cánh hoa mượt mà. Tức ghê, nhưng mà cái số rồi RỄ ơi! Ráng mà chịu, ai biểu khoái ở dưới nước chi, Nhưng mà mát ghê há, không bị nóng đến tàn héo tả tơi. Được sống dai như vậy thì còn muốn gì?
Thôi thì cố lấy niềm vui của người làm niềm vui của mình, dù sao thì HOA SEN cũng đã giúp ích cho đời thêm nhiều ý nghĩa và cuộc sống trần gian tươi vui rực rỡ.
Thanh cao giữ lấy thanh cao
Bùn sình phải chịu bùn sình

Sen hãy luôn tươi đẹp rực rỡ hoàn thành nhiệm vụ, đã có rễ lo tiếp sức…

Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM CỦA TÔI

Cô giáo chủ nhiệm của tôi dạy sinh ngữ PHÁP suốt mấy năm tôi học cấp 2.
Trong tất cả các thầy cô dạy dỗ tôi nên người thì Cô là người ấn tượng sâu sắc nhất.
Vì là cô rất, rất, rất đẹp. Chữ viết cũng đẹp không kém.
Cô lại đàn hay, hát giỏi thuỳ mị diu dàng. Nói chung có rất nhiều ưu điểm mà tôi nằm mơ cũng hổng thấy được huống chi là có.
Cô nói tiếng Pháp như gió, ngân nga du dương luyến láy.
Dáng dấp cô trầm mặc cô đơn lắm, nghe đâu người yêu cô là không quân và đã gãy cánh đại bàng. Chuyện tình sầu làm cho đôi mắt cô càng thêm sâu lắng, buồn bã.
Vì chúng tôi phá như quỷ nên cô đã khóc. Từ khi thấy những giọt nước mắt rơi thành dòng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, chúng tôi có chút hối hận.
Chúng tôi đã làm gì à?

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

HỨA THẬT NHIỀU... thất hứa thì cũng thật nhiều...!

Tôi tên là CUỘI
Lỡ lầm của tôi có lớn lao gì cho cam, nói dóc có vài lần mà nên nông nỗi nầy.
Và bây giờ, khi người ta bị ai cho leo cây thì lôi tên tôi ra mắng nhiếc - HỨA CUỘI.
Bao nhiêu người tội lỗi tày trời nhưng sao vẫn bình chân như vại, còn tôi xạo một chút mà cũng chưa gây ra hậu quả nghiệm trọng gì nhưng thượng đế nỡ nào lưu đày tôi chung thân trọn kiếp.
Cách ly tôi ở trên nầy với bà cai ngục HẰNG NGA.
Nếu như chúng tôi tâm đầu ý hợp thì nơi đây đã là thiên đường và tôi không hối tiếc, đằng nầy - tôi với bả giống như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Ngược đường, ngược hướng làm sao nuôi cho con tình cảm nó lớn lên đây?
Tôi thích ăn cơm thì bả nhất định ăn cháo, tôi thích cafê bả thích nước tăng lực
Tôi thích ăn chay bả đòi ăn mặn, tôi thích mở lò sưởi bả lại ham máy lạnh.
Tôi thích nhẹ nhàng, bả khoái thô bạo, tôi thích ngủ, bả lại ham... thức. Theo bả mệt muốn chết.