Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM CỦA TÔI

Cô giáo chủ nhiệm của tôi dạy sinh ngữ PHÁP suốt mấy năm tôi học cấp 2.
Trong tất cả các thầy cô dạy dỗ tôi nên người thì Cô là người ấn tượng sâu sắc nhất.
Vì là cô rất, rất, rất đẹp. Chữ viết cũng đẹp không kém.
Cô lại đàn hay, hát giỏi thuỳ mị diu dàng. Nói chung có rất nhiều ưu điểm mà tôi nằm mơ cũng hổng thấy được huống chi là có.
Cô nói tiếng Pháp như gió, ngân nga du dương luyến láy.
Dáng dấp cô trầm mặc cô đơn lắm, nghe đâu người yêu cô là không quân và đã gãy cánh đại bàng. Chuyện tình sầu làm cho đôi mắt cô càng thêm sâu lắng, buồn bã.
Vì chúng tôi phá như quỷ nên cô đã khóc. Từ khi thấy những giọt nước mắt rơi thành dòng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, chúng tôi có chút hối hận.
Chúng tôi đã làm gì à?

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

HỨA THẬT NHIỀU... thất hứa thì cũng thật nhiều...!

Tôi tên là CUỘI
Lỡ lầm của tôi có lớn lao gì cho cam, nói dóc có vài lần mà nên nông nỗi nầy.
Và bây giờ, khi người ta bị ai cho leo cây thì lôi tên tôi ra mắng nhiếc - HỨA CUỘI.
Bao nhiêu người tội lỗi tày trời nhưng sao vẫn bình chân như vại, còn tôi xạo một chút mà cũng chưa gây ra hậu quả nghiệm trọng gì nhưng thượng đế nỡ nào lưu đày tôi chung thân trọn kiếp.
Cách ly tôi ở trên nầy với bà cai ngục HẰNG NGA.
Nếu như chúng tôi tâm đầu ý hợp thì nơi đây đã là thiên đường và tôi không hối tiếc, đằng nầy - tôi với bả giống như trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Ngược đường, ngược hướng làm sao nuôi cho con tình cảm nó lớn lên đây?
Tôi thích ăn cơm thì bả nhất định ăn cháo, tôi thích cafê bả thích nước tăng lực
Tôi thích ăn chay bả đòi ăn mặn, tôi thích mở lò sưởi bả lại ham máy lạnh.
Tôi thích nhẹ nhàng, bả khoái thô bạo, tôi thích ngủ, bả lại ham... thức. Theo bả mệt muốn chết.

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

HỒN MƯỢN ỐC

Hồn của tôi ở đây nhưng xác tôi ở nơi nảo nơi nao tôi không hề biết. Tại sao lại từ bỏ tôi? Chỉ lơ đãng, hời hợt, hớ hên chút xíu thôi mà bi giờ tôi vất va vất vưởng. Tôi lang thang tìm nơi trú ngụ, gởi gắm mảnh linh hồn nhỏ bé của mình. Một cuộc chia li không lời từ biệt, quá cay đắng phũ phàng. Người ta đã mang xác tôi đi làm mấm ruốc rồi chăng?
Tôi mảnh dẻ yếu ớt thế nầy làm sao trốn tránh, chống đỡ được những cơn cuồng phong thịnh nộ đầy bất ngờ của biển cả. Chân tay tôi quều quào trong vô vọng, cũng chính mấy cái ngoe đi ngang về tắt, ngược đời không giống ai nên giờ mới ra nông nổi, người ta nói cái nết đánh chết cái đẹp còn với tôi - cái xấu đánh xẹp cái đẹp và đánh chết cái nết. Biết làm sao, í là tôi chỉ mém mém đẹp và hườm hườm có chút nết - (hườm hườm là chưa chín đó mà). Vậy mà còn tức tối.
Lang thang kiểu nầy kẻ thù nuốt tôi vô bụng không cần phải tố tụng và tuyên án.
Cám ơn thượng đế đã giúp đỡ cho tôi, Ốc ơi! Người là mảnh áo giáp kiên cố đã cứu vớt đời tôi, tôi nhào vào lòng và người dang tay mở rộng, chấp nhận cưu mang một linh hồn lạc loài yếu đuối nhưng ngang ngược. Tôi nguyện sẽ đội người trên lưng mang đi khắp cùng trời cuối đất, no đói sướng khổ có nhau. Chúng ta sẽ dựa vào nhau để sống hết kiếp nầy.
Ông ấy cũng đang cô đơn tìm người bầu bạn, cuộc đời chắc nhiều sóng gió ba đào nên bi giờ chỉ còn cái xác trống không. Hồn ông ấy đi nơi đâu rồi hay là kiếm chỗ khác đẹp trai ngon lành nhập vô? Tôi có đám hỏi đâu, sợ la tôi nhiều chuyện. Thắc mắc muốn chết, nếu biết sẽ kể các người nghe liền. Mà cái ông nầy, cũng làm tàng thấy ghê, ngồi trên đầu trên cổ tôi mà không thèm tám với tôi tiếng nào.

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

CON LẬT ĐẬT


Mọi người ai cũng khen tôi dễ thương, rinh tôi về ngắm nghía, xô đẩy, đùa giỡn với tôi. Có điều tôi không có chân, bù lại tôi được mang một cái bụng bầu không biết mấy tháng và cũng không biết chừng nào mới đẻ. Nhờ nó lắm đấy.
Thấy người ta có cặp chân dài thoòng loòng mà ham muốn chết. Phải chi có một mẩu ngoo ngoe cũng đỡ ghiền. Đằng nầy trụi lủi láng boóng. Kì thiệt!
Tôi mà có cặp chân giống như người ta và khi trưởng thành há là mấy ông trai đẹp chết với tôi.Tôi sẽ đeo miết cho coi. Đẹp gái không bằng xăng xái, xăng xái không bằng nói dai, nói dai không bằng mặt chai, mặt chai không bằng máu liều. Máu liều của tôi lòi ra tới da nên mới ĐỎ LÒM, ĐỎ LOÉT.
Nhờ cái bụng bự đó mà tôi chỉ ngã nghiêng chứ không ngã nhào, ngược đãi tôi cỡ nào cũng vậy, đừng hòng làm tôi té.
Tôi cứ lắc lư, lắc lư, đá, đạp, xô tôi vẫn cứ lắc lư mỉm cười. Chính vì tôi lì lợm nhưng vui vẻ mà người ta cứ nườm nượp bồng tôi về để làm đủ thứ trò.
Nhưng cái trò họ khoái nhất là oánh cho tôi ngã mà tôi không chịu ngã cứ cười ngu ngơ mà lắc miết - đôi khi tôi tự hỏi mình, bộ trong máu tôi chứa toàn thuốc lắc?
Có những lúc không ai dòm ngó thì tôi được yên tĩnh suy nghĩ chuyện đời.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

Có gì TUYỆT VỌNG hơn thế...


Nghe nhạc với KHÔNG GIỐNG AI chút há
Bài hát : TÌNH TUYỆT VỌNG

Có một thứ tình tuyệt vọng
Vì không thể nào thay đổi
Có những lời không nói ra được
Vì bày tỏ có ai hiểu được đâu
Nỗi niềm chua xót đắng cay
Cứ chôn càng ngày càng sâu tận đáy tim mình