Thứ Tư, 24 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 5@

Trên thế gian nầy có cái gì rách mà không vá lại được? đôi khi còn vá đi vá lại 2, 3 lần mà không con ma nào phát hiện. Cả bàn tay, bàn chân to chàm quàm người ta còn nối liền cái một, tim thận phổi cũng đổi cái khác như chơi. Có điều chưa thấy ai thay nguyên cái đầu. Ai biết được mai nầy sẽ có người mang đầu cá voi thì sao? Con cá voi nó khôn lắm đó.
Bởi vậy, trái tim rách của nó thì có nhầm nhò gì. Vả lại cũng không có hậu quả gì nghiêm trọng lắm, may là nó phát hiện ra sớm, Nếu mang cái bụng chình ình mà mới rút cái đó ra cái kinh nghiệm ấy mà, thì mới phải nhức óc dọn dẹp. Một sự thật phơi bày trần trụi nhưng đáng để mừng hihihi thiệt là hên.
Mình cũng thông minh ghê chứ! Nó mỉm cười tự tán thưởng bản thân, hân hoan phấn khởi như mới được nhận phần thưởng bé giỏi bé ngoan mà suốt thời mẫu giáo ước ao hoài không có. Nghĩ thông suốt rồi nó thấy mình đầy khí thế, bay qua bay lại trước của nhà Đẹp trai, nó muốn vào từ giã tình yêu đầu tiên của nó một cách oai hùng.
Nó không bận tâm đến cuộc tình cùng dấu của Đẹp trai và Trai đẹp, chuyện đó cũng thường tình trong thời buổi bây giờ, mà nó ghét cái trò 2 đứa nó đã làm ra vật chất để hưởng thụ cuộc sống nầy. Bạn thấy không? Tình yêu mong manh làm sao, yêu và hết yêu chỉ trong tích tắc. Con ma cười khù khờ nầy coi vậy mà cũng có thứ để ngưỡng mộ nó chứ, một chút thôi. Đó là tính dứt khoát rất đáng khen.
Sau khi rủ rỉ tâm tình âu yếm, hai thằng quỷ sứ đó lại tiếp tục ngủ khò, con ma dùng hết gân cốt ma để phát ra từ trường thâu tóm, quăng hết mớ quần áo còn dính trên người của chúng, ÔI!... ÔI!... ÔI!.... trụi lủi hết rồi. Ghê quá đi!... Hấp dẫn quá đi..., không thể chối cãi được - hai thân thể hả hê trước mắt nó. Là lần đầu tiên nhìn thấy rõ ràng tường tận như thế, trách sao nó khỏi chấn động thần kinh, chân tay run lẩy bẩy. Con ma nầy đầy lòng tà dâm.

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 4@

Trai đẹp và Môi đỏ đã đi từ lâu mà nó vẫn còn ngồi đây tư lự, suy nghĩ nát cả đầu. Làm gì đây chỉ với một ngọn gió tình yêu vu vơ phất qua phất lại trước mũi của chàng. Trận chiến rõ ràng không cân sức. Một con ma cười hư ảo vô hình và một người đẹp môi đỏ bằng xương bằng thịt. Dùng bí kíp võ công nào bây giờ? Biết có ngày nầy thì trước đây nó sẽ bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích. Ăn thua mình gan. Mà thôi! tiếc rẻ chi sự đã rồi.
Bảo nó ngu, còn lâu nó mới chịu mình ngu, sự thật lồ lộ là bài toán trừ: 3 - 1= 2. Mà con số 1 nầy thừa thãi rõ ràng, tính toán chi cho mệt xác - Cứ tìm thằng khác mà yêu, một bạn đã khuyên nó như thế. Nhưng trên đời nầy làm sao có một “THẰNG KHÁC” giống hệt như thằng nầy? và cũng không thể tìm đâu ra “CON KHÁC” dư hơi rảnh rỗi giống con nầy. Bởi vậy mới nói, “tình yêu như trái phá con tim mù lòa”. Câu hát nầy nó rên rỉ hoài từ sáng cho tới tối. Thà yêu mà ngu còn hơn khôn mà không cảm xúc. Coi vậy chứ nó cũng biết hưởng thụ cuộc đời lắm chứ bộ!
Trong lập trường cứng cỏi, nó lúc nào cũng thích làm người tình chung thủy nhất trần gian nầy mới chết chứ! Xem phim nó rất ngưỡng mộ những câu chuyện yêu đương lâm li bi đát, con tim nó đớn đau thật sự theo từng giây phút gãy đổ của nhân vật. Mấy cặp đó ngáp ngáp chết nhưng tuyệt đối bảo vệ tình yêu đến hơi thở cuối cùng. Romeo và Juliet, hai vị cao nhân ham chết VÌ TÌNH và sợ sống VÌ CHIA LY nầy đã gieo vào đầu nó một sự cố chấp đáng được cảm thông.

Thứ Hai, 22 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 3@

Nó SẼ... Tất nhiên là nó sẽ tiếp tục quấy rối tình dục chàng mà thần không hay, quỷ cũng không biết huống chi là người trần mắt thịt. Chỉ nghĩ đến đó là nó rụng rời hân hoan phấn khởi. Có không sự biến thái của tình yêu?
Mà sao nó lại tệ đến thế không biết. Cả nhà - gia đình anh em, bà con, dòng họ đang hồn bay phách tán, sợ hãi cho mạng sống mỏng manh như mành treo lu nặng của nó (vì tấm thân nặng nề mà nó sở hữu là lu chứ làm sao mà chuông cho được), xác nó ra sao? Có bầm dập, sức tay gãy gọng gì không, nó cũng cóc thắc mắc, cơ hội trở lại trần gian hay chui tọt xuống địa ngục nó cũng bất cần.
Lúc nầy, ở đây nó lại nhởn nhơ với ý chí quờ quạng đánh một bản nhạc tình yêu dù chưa có được một nốt dạo đầu Mà trình độ nhạc nhẽo của nó thì giống như vịt nghe sấm. Nó chỉ mãi nghĩ đến thiên đường tình ái mà không bận tâm chút nào đến lưỡi hái tử thần. Nó vừa hồ đồ vừa lơ ngơ, biết vậy cho nên nó cười hoài hòng lấp liếm và lấy lòng để thiên hạ dễ dãi bỏ qua dùm, tội nghiệp!
Những dằn vặt đó xẹt ngang trí não nó rồi tắt ngắm, thây kệ và nó tự nhủ rằng: Biết đâu ngày mai mình sẽ không còn là con ma thì vĩnh viễn sẽ không làm được điều mà mình ôm và ấp hoài vẫn không nở - Nó vô tâm và không đạo lý,nhưng hãy tha thứ cho nó một lần. Đã là con ma rồi thì còn gì đâu để mà mất. Nó đang khát khao được hư hỏng. Mà còn lâu ai mới biết nó hư hỏng.
Nó muốn mình sẽ là làn gió ve vuốt miên man đôi môi đầy mời gọi của chàng.

Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 2@

Ngày xưa con ma ấy có nhiều kế hoạch lắm, và kế hoạch lớn nhất của nó là kế hoạch... SINH ĐẺ. Cũng hợp lý thôi mà!
Nhưng vì nó ham cười quá nên không có ai cho nó một cơ hội nào. Thật thảm thương làm sao. Người ta nói nó Vô duyên chưa nói đã cười, chưa đi đã chạy, chưa chào đã... đưa răng. Mà răng của nó thì xấu tệ.
Nó yêu thầm lặng, nói đúng ra là yêu lén 1 chàng đẹp trai. Vì sao phải lén? vì nó biết thân biết phận của mình, nó thì quê trớt như con bù nhìn trên ruộng lúa còn chàng kia thì lộng lẫy sáng loá như bộ lư mới vừa đánh bóng. Có dám đưa bản mặt mình ra mà làm quen bao giờ! Nó sợ chàng hết hồn chăng? Một sự tự ti đáng trân trọng.
Chàng ấy gần nhà nó, đi làm cùng một đoạn đường may mắn hay xui xẻo? - và sáng nào cũng vậy, nó rình!
Nó dậy sớm cố sơn phết cho bay bớt nét cô hai lúa (vốn nó quê ở vùng trồng lúa nước mà) - quần áo tề chỉnh và canh me. Vì cái sự canh me ấy mà trái tim nó teo lại trở thành trái sơ ri đỏ lòm vì mãi hồi hộp.
Chàng vừa xách xe ra là nó phóng theo làm cái đuôi bám loằng ngoằng. Tuy hơi vất vã nhưng nó rất hạnh phúc. Và mối tình ấy nó viết trên nhật kí của mình là tình yêu đơn phương, nó tôn thờ và cũng hãnh diện. Đúng là dù chưa làm ma nhưng nó rất lạc quan yêu đời.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 1@

ẦẦẦM!Cái gì thế nầy?... Và khi tôi tỉnh lại, cả thế giới trước mặt đã xa lánh tôi rồi...
Lúc ấy, tôi ngồi dậy, đứng lên và bước đi, được vài bước tôi ngoái đầu nhìn lại... Ô! Tôi vẫn thấy mình nằm chình ình một đống ở đó, và mọi người xúm lại la hét khẩn trương, nháo nhác, sợ hãi. Tình hình nghiêm trọng rồi đây. Tôi không muốn nhìn nữa, chắc ghê lắm!
Nhưng tôi vẫn còn đây mà? Ngạc nhiên quá, tôi bước... bước... bước tới vài bước nữa, tôi mỉm cười cầu thân với mọi người, cười mãi nhưng chẳng ai đáp trả, tôi lướt tới, họ lướt qua, tôi lủi vô, họ vẫn nhào tới. Tức là tôi không hiện diện trên cõi đời nầy trong mắt họ. Chỉ có mình tôi thấy chính mình. Tôi quay qua quay lại khều, le lưỡi, nhăn nhó, nhưng ai cũng thờ ơ. TÔI CHỈ LÀ KHOẢNG TRỐNG KHÔNG. Ôi trời! tôi biết rồi...
Vì tôi cứ cười mãi giây phút ấy nên tôi đặt cho mình cái tên mới - CON MA CƯỜI.
Tôi biết mình không còn là một thành viên chính thức trong thế giới nầy nữa rồi, tôi đã là một oan hồn bơ bơ.
Tại sao vậy nhỉ? Tại sao không là thiên đường hay địa ngục mà ở ngay chính cái trần gian mà tôi đã biết?
Nếu được đi du lịch ở hai nơi ấy có lẽ tôi thích hơn, được mở mang tầm nhìn dù có ra sao đi nữa.
Chắc cõi trên đã bỏ sót tôi hay sao vậy?