Ông tạo hóa cũng kì ghê, lúc thì ổng nắn bóp thật đẹp, thật hoàn hảo, có lúc ổng mãi bận tâm nghĩ ngợi lung tung đến bà nào chăng? lo ra, làm trật lên trật xuống, méo tròn, phồng xẹp không đúng nơi, đúng chỗ.
Ông tạo hóa còn khiến xui con người được cái nầy thì mất cái khác, dễ khúc nầy thì khó đoạn kia, lao đao khốn đốn đến nỗi than trời trách đất. Khi yêu khi hận, lúc giàu tột đỉnh lúc nghèo tả tơi, cay đắng ngọt ngào chua chát, bắt người ta phải nêm phải nếm.
- Mà công nhận, thượng đế nắn bóp ông hay thiệt.
- Khỉ khô! hay làm sao?
- Nắn ra ông đẹp trai, duyên dáng, tướng tá đàng hoàng. Bóp ra ông dễ thương, có tiếng nói ngọt ngào dễ nghe. Ông mà hát ru thì đến sư tử đang chết đói cũng ngủ khì hoặc chạy đến liếm láp nựng nịu ông chứ không nỡ ăn thịt. Nhưng mà sư tử cái thôi nhe, gặp sư tử đực thì nó nhai ông nát như tương.
- Nói xàm quá. Hèn chi hổng con ma nào thèm lấy làm vợ, vậy mà không biết rút chút kinh nghiệm nào, nói chuyện nham nhở thấy ớn. Đàn bà con gái gì lời lẽ không giống ai.
- Ông vừa phải thôi nghe, tui ca tụng, khen ông hết lời mà sao ông không động lòng trắc ẩn, còn chửi tui hả?
- Tôi biết tôi có giá trị lợi dụng nên được em khen lấy lòng mà. XÌ! Còn cười nhăn nhở nữa chứ.