Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

CON MA CƯỜI - 10@

Ông tạo hóa cũng kì ghê, lúc thì ổng nắn bóp thật đẹp, thật hoàn hảo, có lúc ổng mãi bận tâm nghĩ ngợi lung tung  đến bà nào chăng? lo ra, làm trật lên trật xuống, méo tròn, phồng xẹp không đúng nơi, đúng chỗ.
Ông tạo hóa còn khiến xui con người được cái nầy thì mất cái khác, dễ khúc nầy thì khó đoạn kia, lao đao khốn đốn đến nỗi than trời trách đất. Khi yêu khi hận, lúc giàu tột đỉnh lúc nghèo tả tơi, cay đắng ngọt ngào chua chát, bắt người ta phải nêm phải nếm.
- Mà công nhận, thượng đế nắn bóp ông hay thiệt.
- Khỉ khô! hay làm sao?
- Nắn ra ông đẹp trai, duyên dáng, tướng tá đàng hoàng. Bóp ra ông dễ thương, có tiếng nói ngọt ngào dễ nghe. Ông mà hát ru thì đến sư tử đang chết đói cũng ngủ khì hoặc chạy đến liếm láp nựng nịu ông chứ không nỡ ăn thịt. Nhưng mà sư tử cái thôi nhe, gặp sư tử đực thì nó nhai ông nát như tương.
- Nói xàm quá. Hèn chi hổng con ma nào thèm lấy làm vợ, vậy mà không biết rút chút kinh nghiệm nào, nói chuyện nham nhở thấy ớn. Đàn bà con gái gì lời lẽ không giống ai.
- Ông vừa phải thôi nghe, tui ca tụng, khen ông hết lời mà sao ông không động lòng trắc ẩn, còn chửi tui hả?
- Tôi biết tôi có giá trị lợi dụng nên được em khen lấy lòng mà. XÌ! Còn cười nhăn nhở nữa chứ.

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

CON MA CƯỜI - 9@

Là HAM ĐÀN ÔNG! Và người ta đã nói nó như vậy. Chính xác!
Thử hỏi tất cả đồng bào đồng chí trên trần gian nầy từ cổ chí kim xem.
Ông trời sinh ra hai thứ đối nghịch với nhau để làm gì ? Không phải là để HAM QUA HAM LẠI thì làm sao mà cặp kè, sinh sôi nẩy nở phát triển trí tuệ, sống từ đời nầy đến đời khác, ngày càng văn minh hiện đại và lập ra một thế giới ảo khổng lồ hòng “bốn phương trời ta cùng nhau vui chơi”
Cũng tại vì ham hố với nhau mà đau khổ, nhưng cũng vì ham muốn với nhau mà hạnh phúc. Hạnh phúc, khổ đau giày xéo con người, chịu không nổi nên nhiều khi phải vào chùa như Lan và Điệp để rũ bỏ bụi trần, cố chia tay với hỉ nộ ái ố cho trong sạch tâm hồn tìm về chốn thanh cao.
Đàn ông có HAM ĐÀN BÀ không? Ôi trời! Còn phải hỏi, ham còn dữ dội hơn gấp bao nhiêu lần mà không cần phải giấu giếm, lấp la lấp ló như đàn bà. Tội nghiệp cho người phụ nữ, nhiều khi muốn mà không dám nói ra, đến khi nói ra thì... hết muốn. Con ma nầy nhất định MUỐN LÀ LÀM. Nó hạ quyết tâm rồi nhưng hình như mục đích của nó có vẻ phàm phu tục tử, không đứng đắn đàng hoàng.
Thây kệ! Nó chỉ sợ nó không được phàm tục như mọi người thôi. Vì nó là con ma nên khó khăn gấp bao nhiêu lần so với người, chưa hình dung ra được những trở ngại nên cái quyết tâm MUỐN LÀ LÀM sẽ có cái kết quả thảm hại như thế nào nó nào hay biết. Nhưng thôi! Dập tắt tia hi vọng và hào hứng của nó làm chi, để nó mơ mộng cho hết kiếp ma đi há.

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 8@

- Tất nhiên là người, lãng nhách! - Ánh mắt Ông ấy gườm gườm - người đâu khó chịu thế không biết.
- Thật không? LÀ NGƯỜI Ư?Nhưng sao lại thấy tui? Sao lại nói chuyện với tui được?
- Sao không? Tôi có 2 con mắt để dòm, 1 cái miệng để nói chuyện, tôi thấy Bà cũng giống NGƯỜI mà, chả lẽ lại là con gì à?  Ông ấy nhướng chân mày liếc nó một cái sắc như dao cạo.
Ôi! Cái Ông mắc dịch nói gì vậy? con gì là con gì? Quái vật ư? muốn chết mà, được tui cho tóc ông hết xoăn, dựng đứng luôn cho biết.
- NÔ SỜ! tui là con MA đó!
- SẠO SỜ! Bà đừng hòng nhát tôi nha, tôi là thầy trừ con ma đó.
Nói tỉnh bơ câu đó xong, ông ấy toét cái miệng chành bành ra cười, răng sáng lấp lánh, bộ tự tin lắm nên cố tình khoe nhan sắc. Ừ! mà coi cũng được, không thua ĐẸP TRAI mấy, có điều già dặn hơn nhiều, mắt ông ấy sáng lên, mũi chun lại nhìn cũng hóm hỉnh dễ thương lắm, ánh mắt đong đưa, ái chà! Chắc cũng gây nhiều sóng to gió lớn lắm trên cõi đời nầy. Ờ! Mà sao gặp ai cũng đẹp hơn tui hết nè trời, là hên hay xui đây. Nhưng sao mình lại tự ti thế, má tui nói tui coi cũng được lắm nếu nhìn kĩ sẽ khám phá ra, nhưng rất tiếc chưa ai khám phá ra sắc đẹp tiềm ẩn quý hiếm nầy. Con ma rên rỉ nghĩ ngợi.

Chủ Nhật, 28 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 7@

Tại vì khi nhìn xuống mặt biển phẳng lặng êm đềm nó không thấy bóng của chính mình.
Nó tỉnh ngộ và biết mình chỉ là con ma tàng hình hư hư ảo ảo.
Nó không thể khóc cười, la hét, giận dữ,điên điên khùng khùng như suốt quãng đời đã qua nó đã hùng hồn thể hiện. Để làm gì? Có ai nhìn ra đâu mà phí sức.
Nó biết mình cũng được tự do yêu đơn phương như đã từng làm trong quá khứ nhưng sẽ chẳng chút hy vọng để người ta động lòng. Nó sẽ không còn được bạn bè xỉa xói khi làm sai ben bét, nó sẽ không được ai mắng mỏ sai khiến rầy la, và bất mãn. Gia đình nó sẽ chấm dứt thở dài lo âu cho nó. Nó cảm thấy mất mát rất nhiều.
ÔI! Nó buồn làm sao, buồn thê lương, buồn da diết, chẳng ai quan tâm bực bội với nó nữa rồi. Nó đổ bệnh vì quá tủi thân Nó ho khục khặc suốt 2 ngày 2 đêm đến nỗi không còn hơi để tỉ tê cho mọi người nghe tâm sự lê thê của nó. Được nghĩ ngơi vài bữa khỏe ghê há các bạn?
Trong quá trình ho hen nó khai quật ra một chân lý.
Có cần phải tuyệt đối ứng dụng câu BÁNH ÍT ĐI THÌ BÁNH QUY LẠI không nhỉ? Yêu thương ai có nhất thiết phải lấy về tình yêu thương? Kệ đi, nếu cứ đòi hỏi như thế thì kiếp ma nó sẽ vĩnh viễn không còn mỉm cười. Không ai bận tâm lo lắng cho nó nữa thì càng tốt chứ sao. Người ta sẽ nhẹ lòng, và nó không còn nặng nợ.
Thông suốt điều đó rồi nó tiếp tục hào hứng lạc quan và đầy khí thế.

Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010

CON MA CƯỜI - 6@

Con ma nó đang lạc loài cô đơn trong thế giới hơn 6 tỉ người. Lang thang bụi đời, giang hồ vô định, tâm tư mỏi mệt rã rời. Có ngon thì cười hoài đi hỡi con ma khờ, quả thật, cười hết nổi rồi bạn ơi! Người đời hay ca cẩm- cười là tiếng khóc khô không lệ. Nhưng với nó, cười nhưng 2 dòng lệ chảy ròng ròng. Cũng tại vì ô nhiễm môi trường, bụi bậm mịt mờ đường xa thôi
Nó đang đi dần đến một khoảng không rộng lớn, gió thổi lồng lộng, vù vù, mây lơ lửng, lững thững từng chùm từng chùm tan hợp, hợp tan biến hóa khôn lường tít trên trời cao. Nó muốn bay vào không gian ấy, tìm hiểu xem tận cùng là gì và có gì trên ấy nhưng hai cánh tay mong manh của nó chỉ chới với, chới với bất lực. Tọc mạch chuyện trên trời dưới bể để làm gì? Đúng là con ma nhiều chuyện, tưởng mình là nhà bác học hay sao chứ?
Nó rất thích biển nhưng lâu thật lâu nó mới có dịp đối diện với biển. Vì ở đó, nó được sóng biển vỗ về an ủi rất nhiều mà không cần hồi đáp, vì ở đó ai cũng giống nó cũng thật nhỏ bé đến tội nghiệp khi đứng trước biển mênh mông, vì ở đó ai cũng ngu ngơ khờ khạo giống nó, thắc mắc mãi dưới ấy là gì? có kho tàng dưới đáy biển không? một kho tàng bí mật trong sâu thẳm mênh mông. Kho tàng đó là gì? nó biết không hẳn chỉ là châu báu bạc vàng. Có khi cả một kho tàng tình cảm được vùi chôn chưa ai khám phá một ý nghĩ điên khùng. Ở đó nó mới nhận thấy thế giới rộng lớn lạ thường và choáng ngợp những tia hi vọng lấp lánh đan xen giữa trời thênh thang và biển bao la. Trên dưới xanh ngát một màu. Đẹp mê ly.
Đứng trước biển nó mới có thể nhìn thấy chính mình Tại sao ư?
Tại vì…