Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

BẠN ĐÃ XA RỒI

 

Không một lời từ biệt
Đột ngột bỏ ra đi
Bàng hoàng tưởng mộng mị
Thật rồi! Đã phân li

Bạn về đâu phương xa
Giữa trần gian bao la
Xác thân còn hạt bụi
Trong chiếc hủ lạnh lùng

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

LEM - 35

Lem luôn ước ao và mong đợi thời gian sẽ mang đến cho nó một chút gì đó của Ba, ít nhất thì cũng là chiều cao - Có đôi chân dài thiệt dài để bù lại cái cổ lùn tè và bộ não ngắn ngủn.
Không biết do mưa nắng hay tại Má và bầy con leo nheo lóc nhóc đã làm cho Ba tàn tạ, người đàn ông với nhan sắc khiến bao nhiêu cô gái quay lại ngước nhìn hít hà xít xoa khi xưa giờ đây đã thành một ông già nhăn nheo đen đúa. Nhưng dù cho người đàn ông ấy còn trẻ đẹp nheo nhẻo hay già khằn xấu quắc thì vẫn là người đàn ông duy nhất chị em Lem nguyện đeo bám suốt cuộc đời.
Và bây giờ Lem đang cầm tay người đàn ông đó để thủ thỉ với ông điều ấy khi ông đang yếu ớt mệt nhọc nằm trên giường của bệnh viện - Hãy để tụi con được đeo bám Ba mãi mãi Ba nhé!
Ba bị CÁI ĐÓ thiệt rồi, không phải trặc tay, trặc chân hay rắn rết cắn như những lần xui xẻo trước. Ba dần dần xanh xao vàng vọt, không còn chút sức lực để cầm con dao cắt cọng lá chuối khô, đến khi hết nuốt nổi cháo và bụng đau quặn từng cơn thì chị em Lem mới hay cớ sự và tá hỏa tam tinh dựng luôn tóc gáy.
Một cái bệnh viện to đùng lớn nhất tỉnh, cả một đống Bác sĩ đạo mạo oai phong, ông nào ông nấy trắng trẻo đẹp trai sáng sủa tri thức đầy mình mò mẫm tìm tòi, tìm hoài tìm mãi cái con bé xíu tí ti đã làm cho Ba ra cớ sự, nhưng vẫn không gặp, nó trốn chui trốn nhủi đâu mất tiêu - Để THEO DÕI - đó là câu trả lời duy nhất lập đi lập lại làm cho Lem phát khùng vì sốt ruột.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

BIỂN TÌNH

Nghe với Ai bài BIỂN TÌNH do ĐVH hát nhé!



Mênh mông Biển
chiều nay nổi cơn giận dữ
Ngọn sóng hung hăng húc đầu vào mõm đá lạnh lùng
Chúng sùi bọt, hất tung tóe những chùm hoa trắng xóa ngây ngô
Chúng hung tợn, muốn nghiền nát bờ cát dài hiền lành và những chiếc thuyền tội nghiệp
Chúng lộn nhào, cuốn những hạt pha lê nhỏ nhoi bơ vơ đang ngạc nhiên hoảng hốt vào lòng đại dương sâu thẳm.

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

LEM - 34

Ui trời!
Không ngờ Ba vui như vậy. Mặt Ba nở to, chành bành như cái bánh phồng nếp mới nướng và sáng rực như trăng rằm. Miệng Ba kéo tới mép tai, không khép lại được hay sao mà để 2 hàm trống huơ trống hoác với vài cái răng nghiêng ngửa đón gió trời. Cười hoài đến nỗi 2 đuôi mắt nhắm tít khít rịt, khiến dấu chân mấy con chim đậu trên đó từ hồi cố lỉ cố lai nào càng thêm sâu quắm.
Chị Ba thi đậu, chị sắp là sinh viên một trường đại học tầm cỡ của cả nước. Có công mài sắt có ngày nên kim, chị mài ròng rã suốt 12 năm không mỏi mệt nên cây kim chị sắc lẻm nhọn hoắt, lụi đâu trúng đấy - Bác sĩ chứ đâu phải giỡn, nghĩ đến viễn cảnh tương lai không phải của mình mà bụng Lem run run... run run khoái trá, tay chân Lem lính quýnh như chính nó sắp cầm được ống chích. Riêng chị, bình tĩnh thản nhiên nhận tờ giấy báo cười cười như muốn nói - Phải vậy thôi, không thể nào khác được, cái gì của ta là của ta! Bản lĩnh như chị thì mới đè đít người ta ra mà đâm được chứ, ai như Lem chiến thắng hỏng dính dáng tới mình mà mừng quýnh nhảy choi choi, quay mòng như con thoi, thiệt khó coi.
Ba hớn hở, cập rà cập rập hí hửng giống đứa con nít được cho món quà to ngoài sức tưởng tượng. Ba mừng, Ba hãnh diện, Ba thỏa mãn, Ba nôn nao và Ba huýt sáo nữa chứ. Từ sáng tới chiều Ba ra vào đốt nhang cho má liền tù tì, một bó lớn Lem vừa gửi về Ba mần ráo trọi trong vòng mấy ngày, ra mộ Má hương trầm nồng nàn, khói mù mịt, Má dưới ấy chắc cũng đang cười khanh khách.

Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2011

LEM - 33

- Thời gian ơi! Có ai rượt đuổi, thi đua, tranh giành gì với mầy mà mầy phóng vù vù như tên lửa. Tên lửa còn xì ra khói mù mịt cho thiên hạ thấy, còn mầy im ru tàng hình vọt ào ào.
- Hỏi tui, tui hỏi ai? Tự nhiên tui như thế từ đời nảo đời nào, đến ngày sinh tháng đẻ của tui, cha mẹ của tui là ai tui còn không biết nữa là. Thôi thì có bao nhiêu xài bấy nhiêu, kêu rêu hoài cũng có thêm được khắc nào. Hình như cái đồng hồ tích tắc trả lời.
Lem nghe người ta hay than thở, trách móc thời gian nên bắt chước càm ràm cho ra vẻ trí tuệ, thật ra ngày nhanh hay chậm nó hơi sức nào thắc mắc, đêm dài hay ngắn có nhầm nhò gì đến nó vì lúc đó đang bận... ngáy khò khò. Những chuyện sờ sờ trước mắt lo còn không xuể, huống chi chuyện viển vông xa vời. Nhưng khi nghe thiên hạ nói tới nói lui:
Thời gian ngựa chạy tên bay
Nó đi đi mãi có chờ đợi ai
Hai câu nầy sao mà buồn buồn, gợi nó nhớ đến những gì đã mất, những người thân yêu, những ngày tháng vui buồn đã qua, những kỷ niệm thân thương tràn ngập trong sự nuối tiếc mơ hồ. Tiếng léo nhéo của má vang hoài đâu đây trong từng góc nhà, vai Lem như vẫn còn đau rát như vừa bị Má vỗ mạnh vì cứ trả treo cãi bướng, bóng dáng chị Hai với mái tóc dài đen mượt và cặp mắt long lanh u sầu đang trầm tư trước bàn học, giọng cười ha hả của Minh và tiếng huýt sáo vu vơ, tất cả vừa mới đây mà sao biến mất nhanh như vậy? Muốn trở lại, muốn quay ngược, biểu thời gian lộn về quá khứ - Không thể nào, chỉ còn lại sự thương nhớ nuối tiếc tuyệt vọng mà thôi.