Tiếp tục sự nghiệp ngồi chợ của Má không là Lem, không là ai khác trong 8 đứa, mà là Chị Hai - Thật bất ngờ...
Nghĩ lại không tin được. Chỗ của Chị phải ngồi bên cửa sổ mơ màng nhìn trời trăng mây nước, sáng tác văn thơ hay soạn giáo án, không thì ít ra cũng dựa cửa ung dung hóng gió trời để hong khô mái tóc mượt mà rồi...nhổ chân mày, tỉa tót nhan sắc làm đẹp cho đời. Đằng nầy chị tả xung hữu đột, dầm mưa dãi nắng - Miệng bằng tay tay bằng miệng, nói sùi bọt mép từ sáng tới chiều. Thật phí của trời.
Chị sinh một đứa con trai giống Chị đẹp như thiên thần, còn Chị dần dần biến thành... quỷ sứ, Anh thì trở thành người đàn ông ba trong một: vú em, nội trợ, tài xế - Chăm sóc con, dỗ ngủ cho ăn, nấu cơm quét nhà rửa chén, đưa đón vợ. Nói chung việc nhà Anh thầu hết, làm không xong là tới số, miệng Chị giờ khẹt ra lửa, dữ hơn bà chằn.
Anh Hai hồi nhỏ chỉ mê cua gái không học hành, không tài cán, không sức vóc, không thân thế, không làm nặng, không quen nghe nói nặng nên không việc nào khớp với “tầm cỡ” của Anh. Kiếm cơm nuôi vợ con với Anh quả là một cực hình. Ngày xưa chỉ cần xách cái lưỡi và bộ gió lãng tử giang hồ đi vòng vòng lả lướt, dụ dỗ mấy nàng ngây thơ hưởng thụ cuộc đời - Cóc nuôi ai, mắc mớ gì đổ mồ hôi nhiều cho mệt xác. Bây giờ Anh vừa hát ru con, vừa ngậm ngùi cay đắng, thấm thía số phận bọt bèo của đấng nam nhi “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” - Cái gông trên cổ sao mà nặng vậy không biết, muốn gỡ ra ư? Dễ gì đủ sức - Cảm thấy ấm ức nhưng bị chèn vô kẹt, không cục cựa được nên chất giọng ca sĩ của Anh thấm đẫm những nghẹn ngào, u uất. Nhờ vậy thằng nhỏ chỉ cần dòm cái miệng nhóp nhép của Anh là chảy ke ngay.