Thứ Năm, 3 tháng 11, 2011

LEM - 45 - CHỊ BA NỘ

Chị Ba ra trường và Chị đi tuốt luốt về nhà người ta.
Không vinh quy bái tổ như thiên hạ thường làm, Chị theo chồng “bỏ cuộc chơi”, bay vù một hơi không quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần, chưa biết “chơi” nó ra làm sao mà không thử - Chị thiệt uổng phí cuộc đời.
Nhưng nghĩ cũng phải, mau lẹ như Chị chứ lề mề chậm rề rề như Lem thì suốt đời ngô nghê sống trong ê chề tái tê. Tương lai chói loá từ lâu chờ đợi vẫy tay chào, hỏng phóng tới chộp lấy thời cơ, để lâu rủi nó nguội ngắt nguội ngơ, mắc công hâm tới hâm lui mất thời giờ, lòng người khó đoán, thời gian vật đổi sao vời, ra tay chớp nhoáng nhanh gọn cho chắc cú, đường đi mới rộng lớn thênh thang trải đầy gấm vóc lụa là, ngu sao không bước vô liền. Cuộc sống đầy hứa hẹn được gia cố chắc chắn bởi mảnh bằng vừa xuất xưởng, ngày tháng sau nầy Chị tha hồ hụp lặn bơi trong hạnh phúc.
Bên ấy đơn phương tổ chức đám cưới cho Anh Chị khỏi cần xin xỏ, dạm hỏi rườm rà. Chị Ba chỉ cần có mặt, làm cho thiệt giỏi nhiệm vụ cô dâu, tất cả đều có người bày biện sẵn. Ba hân hạnh là khách mời đặc biệt, chị Hai lúc ấy đã khá... nặng kí, có chút ít máu mặt để tháp tùng cùng Ba đại diện nhà gái, Ái Ố đóng vai 2 vệ sĩ, thêm bà Hai cô Vàng làm nền, cán cân xui gia nghiêng chiềng chỏng gọng mém tí nữa hất Ba văng lên trời. Cũng may, nếu bày đặt lễ nghĩa, nhóm họ, rước dâu thì không biết nhà Lem xoay xở ra sao với cái ổ chuột không có nổi một dây mồng tơi để... mà rớt nầy, nhà nó có mốc xì gì để làm đám ngoài mấy cái ly mẻ. Không khéo đội ...mùng cả đám. Vậy cũng tốt - tuy hơi buồn tẻ nhưng mà khoẻ, Ba khỏi phải suy nghĩ đối phó bị người ta dòm ngó vào sự khốn khó trong cái xó của mình. Cái bếp trống phọc tội nghiệp sẽ rung rinh rúng rính khi bao nhiêu cặp mắt xỉa vào. Quan trọng là tránh cho chị Ba khỏi bị cả đám nhà bên đó xầm xì bàn tán, 4 chữ “môn đăng hộ đối” thời gian ấy bị quăng mút chỉ lên trời, nghĩ đến thôi cũng sượng cứng ngắc huống gì phun ra miệng. Ừ, “được” lép vế như vậy cũng mừng, giữ lại cho chị chút sĩ diện. Người ta biết là nghèo nhưng không tận mắt chứng kiến thì sẽ mau quên, nếu không, cái “ấn tượng mạnh” ấy đeo đẳng biết bao giờ gỡ được, sợ rằng khi đó chị mặc cái áo quý phái vào sẽ như con nhái mặc áo dài, làm sao tự nhiên không khỏi ngại ngần với những cặp mắt tò mò bươi móc... Tất cả đã vào hết bảng chiết tính của chị, sắp xếp đâu vào đấy rất hợp tình, hợp tiền, hợp lý, hợp cảnh, hợp... rơ. Khó mà chống cự.

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

LEM - 44 - CHỊ BA NỘ

Nhà Lem nghèo sát nhíp như vậy thì làm sao cho ra lò nổi một Bác Sĩ tương lai. Nằm mơ cũng không thể.
Ba cắc ca cắc củm gói ghém dành dụm chút đỉnh cho chị cũng chỉ đủ ăn mì gói sáng. Lâu lâu chị về không phải để tiếp tế lương thực mà để thăm nhà, chứng minh sự hiện diện quan trọng của mình trong gia đình, nắm tình hình và chỉnh đốn, uốn nắn lập lại kỉ cương nề nếp, mấy bài giảng rỉ rả của Chị, Lem nghe mà chán muốn chết.
Mọi chi phí, sinh hoạt ăn ở, mua sắm, sách vở dụng cụ có người ôm trọn. Má đâu có nói chị đẻ bọc điều bao giờ, sao cái số chị sướng quá trời quá đất. Cộng tất cả tốn hao mà chị báo đời người ta trong vòng 7 năm thì đó là một gia tài khổng lồ. Nợ thì phải trả và Lem chưa bao giờ nghe Chị bàn bạc mình sẽ trả như thế nào và đến bao giờ. Có lẽ Chị đã có sự chuẩn bị và tính toán trong đầu. Nhiều lần Lem tò mò muốn hỏi đon hỏi ren nhưng sợ bị chị chửi nhiều chuyện đành im ru bà rù, nó tự nói với lòng - Biết để làm chi? Có giúp ích gì cho chị hay mấy chị em chỉ biết xù xì bàn ra tán vào thêm rắc rối mỏi miệng, có khi cả đám bất đồng quan điểm gân cổ cãi lộn cãi lạo rùm trời gây xào xáo rách việc. Nhưng mang nặng ơn mưa móc của người ta như vậy Ba làm sao không áy náy, điều nầy thì khiến nó cảm thấy rất ngứa ngáy. Lem ra vẻ như một đứa em có trách nhiệm vậy thôi, thật ra nó KỆ từ lâu và đã khai thông suy nghĩ - Chuyện ai nấy lo, bả liệu việc như thần, tất cả trong tầm ngắm của bả, thông minh khôn ngoan bản lĩnh, đâu lơ tơ mơ cà lơ phất phơ như mình đâu mà mình chộn rộn. Có điều phải thuyết phục Ba đủ cách thì ổng mới trút xuống vai cái gánh ưu tư - “Đẻ cho lắm, con của mình mà bắt thiên hạ nuôi”. Ba ơi! Trời cho ai nấy hưởng, kêu ai nấy dạ. Ba còn có ba bốn cái răng để cạp thịt vịt, cắn rứt lương tâm không khéo nó sứt ra, nó đi đứt đừng có mà tức! Lem chọc ghẹo cho Ba cười móm mém tuy méo xệch mà nhẹ lòng.

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

TÌNH YÊU

TÌNH YÊU!
Người ta gọi tôi là tình yêu. Cái tên ấy làm tôi vô cùng thích thú, nghe du dương tha thiết, mênh mang bềnh bồng có gì đó ấm áp và đầy bí ẩn.
Mọi người đều nghĩ tôi tồn tại và ngự trị bên ngực trái của các vị, nhưng không, tôi đi lại mãi giữa 2 vị trí quan trọng: trái tim và khối óc. Thật ra, thường xuyên tôi bị các vị để tôi ở chỗ trật lất – Lúc cần ở trên đầu thì ủ tôi mãi trong tim, lúc nên có mặt ở trái tim thì kéo ghì cho tôi ngồi lì trên đầu.
Chạy lên chạy xuống, một kiểng hai quê mệt bở hơi tai, nhưng thật ra tôi cũng thường xuyên núp lùm trong bao tử, tôi trốn ở đó nghỉ mệt và nạp nhiên liệu – Xin lỗi, nghe có vẻ phàm tục nhưng thật ra có thực mới vực được đạo, nhờ ở chỗ ồn ào ọp ẹp, co vô bóp ra toàn những thứ trời ơi đất hỡi và tùm lum mùi vị lộn xộn đó mà tôi phục vụ quý vị lâu dài, nếu không chắc tôi đã sớm toi đời yểu mạng.
Tôi có bao giờ được yên ổn. Con người các vị thay đổi xành xạch không biết đường đâu mà lần - Có khi trân trọng nâng niu, ca ngợi tận mây xanh, lúc thì nguyền rủa ra rả không tiếc lời. Vừa tẩy chay rồi lại bưng bê tôi liền xì. Họ cho rằng vì tôi mà từ hiền lành họ biến thành điên khùng, quỷ dữ và cũng vì tôi mà người nhẫn tâm trở nên thánh thiện, tốt đẹp vô ngần. Nhưng cũng có người bất cần tôi, họ thờ ơ lạnh lùng dù tôi lượn lờ trước mặt. Tôi chấp nhận hết vì tôi sống là để làm tôi làm mọi cho hết thảy sự ham muốn của các vị dù ngông cuồng hay ngốc nghếch.

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

LEM - 43 - CHỊ BA NỘ

Hỏi Lem trong nhà ghét người nào nhất, nó trả lời không thèm suy nghĩ - Bà Ba Nộ!
Sợ, nể phục nhưng Lem ưa Bả hỏng nổi.
Kể từ ngày lõ mắt nhìn chị tay trong tay mắt trong mắt với người ấy, Lem dứt khoát tư tưởng - Kể như xong! Iêu iếc gì nữa, dẹp luôn chương trình nầy cho khoẻ. Là nói vậy nhưng lúc nào Lem cũng loáng thoáng cái cảm giác chị ba ăn cơm hớt của mình, mặc cho chén cơm ấy của thiên hạ. Dù Lem từ bi hỉ xả mấy đi nữa cũng không thể không cà nanh với chị. Chị nhiều lợi thế - từ trong ruột tới ngoài da, tò tí với bất cứ ai cũng hết sức lạc quan hi vọng, sao lại vô duyên vô cớ chui tọt vào chiêm bao của nó rồi vít nó ra ngoài, đang mê mẩn bổng té lọt khỏi giấc mơ tình ái, đau còn hơn bò đá.
Chị ba Nộ hí hửng lên thành phố lớn để học mấy cái toa thuốc tiêu diệt bè lũ vi trùng, dùi mài kim chỉ, dao kéo mổ xẻ để cứu nạn trần gian. Đó là một ngày vô cùng tươi đẹp khi sánh bước cùng chị là chàng Hoàng tử đã đường đột chui vô và ở lì trong trái tim Lem rồi quậy trong đó. Làm cho Lem một thời khờ khờ khạo khạo ngơ ngơ ngẩn ngẩn ăn không ngon ngủ không yên. Làm cho Lem chuốc khổ vào người, tương tư thương thầm nhớ trộm. Làm cho Lem tự biên tự diễn, tự lượng sức mình và tự kết thúc trong vô vọng. Làm cho Lem cảm thấy ấm ức tức tưởi tiếc hùi hụi nhưng phải nuốt tọt vào bụng nghẹn ngào. Nhân chứng duy nhất và người có thể cùng nó bàn ra tán vào suốt đời đề tài nầy là Minh, nhưng Minh đã bỏ nó xuống mồ không thèm đoái hoài, Lem ém thật sâu bí mật đó vào một góc vỏ não, không dám hó hé với ai. Trong nhà biết được chúng nó sẽ hả hê, khoái trá và cười nó thúi đầu với câu kết luận - Đáng đời, ai biểu ham. Hai nhân vật chính có nằm mơ cũng không hề thấy cái sự thật là mình đã từng làm cho trái tim tưng tửng của cô em gái hồ đồ hỗn độn đổ máu ròng ròng, riêng Lem sau nầy với bao nhiêu chuyện xảy ra, tỉnh óc lại nó hú hồn hú vía - Hên quá, nếu bà ba Nộ không lãnh đủ cái vong đó thì mình tiêu rồi. Với nó - Yêu là lỗ mà không yêu chắc cú là không khổ. Rảnh rỗi nghe người khác tâm sự, an ủi khuyên răn, bắt bẻ, phát biểu ý kiến xem ra ngon lành hơn nhiều.

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

LEM - 42 - CHỊ HAI HỈ

Những ngày mưa dầm dề, Lem thường nhớ Má nhớ Chị nhớ Minh nhớ Lãm... nó ghét lắm, tại sao cứ nhớ hoài những người đã bỏ rơi nó đi mãi mãi mà thỉnh thoảng, hên lắm nó mới được gặp lại trong giấc chiêm bao.
Qua màn mưa những gương mặt ấy thấp thoáng ẩn hiện cùng với nụ cười, khi thì mím khẻ nhẹ nhàng lơ đãng, lúc lại banh rộng toe toét nhiệt thành, đâu đó trong không gian trắng xóa, ai đang khanh khách cười vang giữa muôn trùng nước mắt từ trên cao đổ xuống rì rầm, nó thấy luôn cả những ánh mắt đang lay động lung linh nhảy múa, ánh mắt ấy nhìn nó dịu dàng như chứa muôn ngàn ân hận. Tiếng nói quen thuộc thân thương ngày nào, những âm điệu đầy cung bậc mà Lem luôn bị ám ảnh trong sự luyến tiếc dai dẳng vọng về - Giọng oang oang luôn kiếm chuyện cằn nhằn cử nhử của Má, tiếng thì thầm rù rì tâm sự của Chị Hai, tiếng la hét cự cãi của Minh, tiếng nói nhỏ nhẹ mềm mại trẻ con của Lãm. Lem thả mình trôi miết theo những hình ảnh của kí ức, nó giống như một cuốn phim dai như đĩa, chiếu đi chiếu lại không biết mệt. Có phải chính mấy thước phim đó đã mang đến cho Lem cảm giác lâng lâng kì diệu lạ lùng, vì vậy nó muốn những hình ảnh mốc meo kia về thăm nó hoài, đeo đẳng nó hoài và hãy cứ tự nhiên dằng dặc nó hoài. Lem tìm thấy trong những đoạn phim rời rạc ấy một nỗi u sầu nhung nhớ nhưng đầy hạnh phúc ngọt ngào của niềm vui tao ngộ, dù chỉ là ảo ảnh. Đừng thắc mắc tại sao nó ngồi nhìn chết trân một điểm ngoài hiên nhà, cười một mình giống như khùng.
Sống nhiều với quá khứ là tốt hay xấu, luyến tiếc dĩ vãng là hay hay dở? Dù ai có phán xét chê bai thế nào Lem đâu cần bận tâm, cái đầu của nó, trái tim là của nó, nó có quyền. Lem hưởng thụ lại những xúc động tuyệt vời khi vùi mình vào kỉ niệm, nơi đó nó có thể tưởng tượng đủ thứ hành vi mà đời thường không thể ra tay, luôn tiện hư cấu vô vàn chi tiết phi lí nhất mà không sợ ai chê bai phản đối, viết tiếp kịch bản mà những nhân vật đó bỏ dở giữa chừng, hình dung ra những gì chưa kịp xảy ra trong khoái trá. Có khi đó là một chứng thần kinh hoang tưởng, biết vậy nhưng Lem cóc sợ và nó cứ miệt mài trốn vào khi có dịp.