Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Lem - 67 - Tham - Quá khứ trở về

Thời gian!
Mầy ác lắm.
Mầy thổi bay tuổi xuân của chúng tao nhanh tàn khốc, ép uổng chúng tao nhận những vết nhăn nám bèo nhèo tuổi già, mầy chực chờ đem đến biết bao đột ngột bất ngờ, cây kim đồng hồ nhúc nhích tích tắc khiến chúng tao lo lắng dòm chừng lẩm bẩm thở dài - sinh lão bệnh tử - bao giờ xuống lỗ?
Nhưng mầy cũng rất tốt.
Mầy dần chữa lành những vết thương, cất dùm những kí ức đáng ghét, giữ gìn những kỉ niệm vui buồn, xoá nhoà những ánh mắt hung dữ, thổi bay những tiếng chửi rủa gầm gừ, giúp quên tất tần tật nhưng cũng làm da diết nhớ - Thời gian - Nhờ mầy, những ngày ảm đạm buồn bã từ từ trôi qua. Thời gian cũng đã làm cho trắng nhách mái đầu Tham sau một năm nghỉ dưỡng trong chuồng...
- Ra ngoài cảm giác sao cưng?
- Dễ chịu, thoải mái, thông thoáng, mát mẻ, thơm tho, tỉnh táo. Nó cười buồn, đôi mắt lấp lánh hướng lên cái sở thú trên trời.
- Vậy thì tốt. Thấy vẻ tỉnh rụi của nó Lem mừng.
Mần lại thôi! Từ sự nghiệp đến gia đình, mần lại từ đầu.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Lem - 66 - Tham - Ngọt ngào và cay đắng

Động vật 2 chân hay 4 chân đều có một trái tim y chang nhau.
Gà vịt chó mèo heo bò cọp gấu.. vvv, tim của chúng cũng đập bình bịch, cũng bơm máu vòng quanh nhưng đâu có diễn thêm cái trò đau đớn vì bị mấy mũi tên trời ơi đất hỡi đâu đó trên cõi đời bắn cho tơi tả.
Làm người chi cho mệt, cái đầu bận bịu tính toán hơn thua được mất nên mấy sợi dây “cu ron” thần kinh nhảy cà tưng đủ kiểu, tim thì chứa đựng vô số thứ tình cảm yêu ghét hận thù và chúng giày xéo chà đạp nhau loạn xạ, 2 đứa nó cấu kết nhau khiến trái đất nầy trở thành bể khổ trầm luân.
Và ai ai đến lúc nào đó cũng nếm được cái vị ngọt ngào cay đắng dù trong miệng hỏng có nhai cái khỉ gió gì.
Tội nghiệp bé Tham của Lem, nó đeo nụ cười trên môi từ nhỏ đến lớn hòng lấp liếm đôi mắt sầu não và bảo vệ cho sự an toàn của lòng tự tôn – tự tôn hay tự ti? Lem với thằng quỷ nhỏ đó cãi chí choé hoài vì cái “tôn” “ti” trật tự nầy. Nó tưởng mình bịp thiên hạ được thì hả hê lắm, nhưng cóc phải như vậy.
Tham trốn mình trong trái bắp, chả biết có hột hay không, “hột” bự hay bé, chắc hay lép muốn lột trụi lũi đâu dễ, nói nó biến thái thì hình như là tâng bốc vì có vẻ như nó tự hào vì sự “biến đổi gien” ấy. Nhưng khi nó bị lột thì Tham không còn giữ được dù chỉ là cái lõi cho riêng mình.

Lem - 65 - Tham - Tội nghiệp trái tim

Tham nói mình là con chim, không phải là con chim thường tình mà là con chim cô đơn giữa bầu trời Sa Ha Ra – Trời! Chim gì bự tổ bố vậy? “Con chim bự cô đơn cười toe toét giữa sa mạc”. Có lộn không đây? Không tin được! Khi đó nó là đứa phớt đời, con gái bu như ruồi bu... tự nhận cô đơn sao? Hay nó đã đoán biết tương lai hậu vận của mình.
Thoạt nhìn ai cũng tưởng Tham là con nhà giàu, thuộc loại công tử bột thứ thiệt, nụ cười phảng phất trên bờ môi hồng đào điểm giữa bản mặt trắng toát thư sinh, đôi mắt đen lơ đãng nhìn trên đỉnh đầu thiên hạ, phong thái bất cần lạnh lùng, những thứ đó dẫn người ta đến một sự lầm lạc nghiêm trọng khi phân biệt đánh giá giai cấp. Tuy tròng vô người mấy miếng vải rẻ mạt nhưng nhờ giặt giũ kỹ lưỡng, chăm chỉ đốt than đẩy mỗi ngày mà chúng thẳng băng ngay ngắn, chịu khó dọn dẹp thân thể thường xuyên nên cho ra lò cái hình hài sáng láng bảnh tỏn, nhìn nó ai nấy dễ phát tiết xúc cảm mến thương vô điều kiện. Chính vì tưởng bở, cho rằng thiên hạ hâm mộ hình hài chứa đầy phong cách quý phái của mình rồi ngộ nhận lý lịch tư sản, nó bí bí mật mật một cách khổ sở nhầm che đậy sự thật phũ phàng, không muốn ai đó thất vọng ngỡ ngàng, nhất là mấy đứa con gái ngây thơ khờ khạo. Thằng nầy tự đày ải mình vào cái vòng lẫn quẩn - gian dối -lo lắng – tươi tắn – tư tin – sợ hãi. Nó cũng biết muôn đời sự thật dễ dầu gì giấu giếm nên ra sức ẩn mình. Thiệt là cũng rảnh ghê!
Cái gì cũng vậy, càng huyền bí càng hấp dẫn tò mò, sợ bể mánh Tham không bao giờ dẫn bạn về nhà, suốt những năm tháng tới trường nó đi về mình ên, thận trọng tiệp xúc gặp gỡ, lời ăn tiếng nói lúc nào cũng dè dặt, Tham tạo cho mình cự ly an toàn bằng nụ cười và ánh mắt – gần cũng thật gần mà xa cũng rất xa, những người xung quanh chỉ xoay vòng vòng, khó lòng đáp xuống đâu đó trong cuộc đời nó, để dành sau nầy cho một con yêu tinh nhảy vào đày đoạ.

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

Lem - 64 - Cầu vồng

“Thỉnh thoảng ta mới có dịp nhìn cầu vồng 7 sắc, nói chỉ 7 màu thật ra không phải vậy – nghe nói nó vô số màu chỉ vì mình không thấy hết, cũng như thế giới mình tạm trú – có muôn vàn thứ không thể nhìn đoán được.
Ừ! Ông trời còn cố tình che giấu huống chi là mấy con khỉ đội lốt người, có kẻ còn có tài năng thiên phú thiên biến vạn hoá, chỉ với 1 khuôn mặt gồm mắt mũi môi và 1 cái lưỡi mà trình diện được biết bao nhiêu kiểu người, có đỏ con mắt tọc mạch cũng không biết đường đâu mà lần”
Thằng Tham rất thích cầu vồng, nó luôn nhìn những thứ trên cao mút chỉ rồi đẻ ra cái luận điệu cũng cao kì không kém, từ cầu vồng trên trời xịt ra dưới đất một trần gian phức tạp lộn xộn man trá lưu manh, con mắt nó xục xạo mọi nơi mọi thứ mọi lúc để lục tìm những thói hư tật xấu của người ta và Lem là “con” vật gần nhất để nó tùng xẻo moi móc làm thí nghiệm. Dù vậy Lem vẫn vui vẻ chấp nhận hi sinh hình tượng vì nó thấy Tham sao mà uyên bác, có tư chất của một nhà bác học tương lai dù trước kia Tham mém bị ăn cơm của viện tâm thần.
Má ra đi khi Tham vừa đủ lớn để hiểu, nhận biết và cần yêu thương, nỗi đau mất mát ám ảnh nó suốt thời gian dài, các dây thần kinh chắc cũng co giãn rối ren lộn xộn cho nên lớn lên nó không giống người bình thường cõi giữa, mà giống người... cõi trên cõi dưới. Hú vía, dù sao nó cũng đi học hết lớp nhỏ, tưởng thôi, nó còn trèo lên lớp lớn, mò mẫm sao đó mà cũng lấy được bằng đại học dù lê la rớt lên rớt xuống. Chuyện học hành đâu ai dám cổ vũ khích lệ vì sợ nó trở chứng khùng bất tử.

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Lem - 63 - Đời là vậy sao?

Với những kết thúc bất ngờ ngoài dự đoán, Lem hoang mang tìm kiếm sự thật, nó lẩm cẩm gặm nhấm những suy nghĩ trong đầu, tiện thể gặm luôn những cái móng tay nham nhở, hình như hành động ấy dẫn dắt con người ta mau đến gần chân lý.
Già đầu, tự cho mình thông suốt cuộc đời nhưng tận đáy lòng Lem luôn thấy nhiều khúc mắc khó gỡ của cuộc đời. Nó không dòm ngó gì đến hình thù của mình, chỉ nhiều chuyện chăm chăm săm soi cuộc đời của bàn dân thiên hạ, nhất là những người thân xung quanh. Dù nhìn thấu ruột non ruột già, lục lọi bới móc cái tâm can hoang tàn của Ố sau sóng gió bão tình nhưng Lem vẫn hoài nghi nghĩa cử cao đẹp của em mình khi giã từ vũ khí gác kiếm giang hồ, càng nghi ngờ Lem càng miệt mài gặm móng tay, chúng bị cắn xé không thương tiếc, mãi một thời gian lâu rất lâu vẫn không thò ra được tí nào để móc cứt ráy.
Nghe thì nghe vậy, tin thì tin vậy nhưng Lem luôn nhấp nhỏm, chờ đợi cái ngày đầy thất vọng khi Ố xách túi quay trở lại hồng trần và hổn hển – Chịu hết nổi rồi bà Lem ơi! Khi rù rì với Tham những đắn đo ấy thì thằng nhỏ phán liền: Bà đó! đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Quân tử, tiểu nhân cái mốc xì gì Lem không cần biết – Thằng quân tử có lúc cũng bỏ quên cái quân tử ở nhà, thằng tiểu nhân cũng có lúc quân tử đột ngột. Có ai cả đời đều tốt hoặc cả đời lúc nào cũng xấu. Loài người là một sự pha trộn lộn xộn đủ thứ thuận nghịch hay dở, nên hư, sai đúng và nhất là khi vầy khi khác, sáng nắng chiều mưa. Vào chùa như Ố chưa chắc tu cho ra hồn, ở ngoài như Lem nhiều khi còn tích phước được nhiều hơn. Lem ngô nghê tự thưởng mình bằng cái kết luận thâm sâu ấy.