Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011

CHÚC XUÂN

Năm mi Không Ging Ai trân trng
kính chúc các BN

An khang thịnh vượng nhiều đổi mới
Phát tài phát lộc luôn tấn tới
Công danh sự nghiệp sẽ rạng ngời
Hạnh phúc bình an bay phơi phới
Vạn sự như ý tính toán khớp
May mắn  thành công nhanh như chớp
Gia đình yên vui trong sum họp
Mạnh khỏe yêu đời tràn lớp lớp

Duyên tình mĩ mãn nồng đắm say
Bạn bè thân hữu tay trong tay
Bên nhau kề cận đầy thân ái
Chặt bền mãi mãi không đổi thay


Thứ Năm, 27 tháng 1, 2011

MÙA XUÂN ĐẦU TIÊN

Lời của một ÔNG LÃO quê ở BẾN TRE vào mùa xuân trước.
Tết nầy ông mừng lắm bây ơi, trông cho mau mau tới!
Ông bà mình nói “không ai giàu 3 họ, không ai khó 3 đời”, Vậy mà dòng họ nhà ông 5 đời vẫn nghèo rớt mồng tơi. Hi vọng thằng chắt nầy của ông sẽ làm nên chuyện – Cầu trời.
Xứ Bến Tre của ông gạo, nếp cũng nhiều nên lò rượu mọc ra như nấm, con ông vì thử rượu nhiều quá – sáng, trưa, chiều, tối, chỗ nào nghe hơi rượu là nó bay tới thử. Chính vì gắn bó với ông thần lưu linh nên nó chầu ông bà ông vải khi mới qua 40 tuổi.
Thằng cháu nội cũng vậy, giống y hệt thằng cha, giờ quặt quà quặt quẹo với cái bụng chình ình như có bầu 8 tháng chờ ngày sinh nở. Bây biết gì ở trỏng không? toàn là hèm không đó.
Hên là đời nào cũng lòi ra độc nhất vô nhị 1 đứa, nếu không chắc ăn mày cả đám.
Đám con, cháu dâu không biết bỏ đi đâu mà chờ hoài không thấy về.
Còn ông hả? Lao động là vinh quang, lang thang là chết đói – không thể chết một cách khó coi nên ông miệt mài lao động để nuôi con nuôi cháu. Bao nhiêu năm trời lăn lóc nắng mưa, cái lưng của ông và bà dù bị còng nhưng vẫn còn làm việc hoài không nghỉ. Bây thấy ông có khỏe không?

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

CHIM HÓT TRONG LỒNG

Còn lâu! Lồng gì mà lồng. Đừng ganh ghét mà nói vậy nha.
Tôi đang ở trong một tòa lâu đài lộng lẫy. Những song cửa làm bằng vàng sáng loá, chén bát toàn đồ quý, rèm màn đầy đủ. Không một cọng nắng, hột mưa nào đụng đến cái mỏ tôi được đâu nói chi đến LÔNG THỂ.
Vì sao mấy đứa kia cũng có 2 cánh đập lên đập xuống như tôi mà phải vất vả tha phương kiếm ăn muốn lòi bản họng, riêng tôi được thảnh thơi NGỒI MÁT ĂN BÁT VÀNG?
Vì tôi đẹp? vì tôi hát hay? Vì tôi là dòng tộc cao quí? Đúng tất. Quan trọng là - Tôi là một ngài CHIM QUÝ MÀ NGOAN.
Để săn sóc và bảo vệ tính mạng tôi an toàn, tôi được ngự trị trong một ngôi nhà tuyệt đẹp, với một ống khoá chắc chắn - Chứ sao! Mấy con mèo cứ dòm tôi chảy nước miếng. Nhà tôi đung đưa vắt vẻo trên cao, sợ ruồi bu kiến đậu, sợ tôi bị tổn thương bởi mấy con trời ơi đất hỡi tầm thường ngoài giang hồ, gì chứ tụi nó hay đặt điều dèm pha nầy nọ, nói tôi là CHIM HÓT TRONG TÙ. Xì! toàn nói bậy.
Ở trong nầy được tưng tiu chiều chuộng, không phải đụng đến cọng lông chân mà cao lương mĩ vị ăn phà phà. Tôi chỉ có việc nhảy cò cò và hát. Hát suốt, mỏi mỏ thì nghỉ một chút rồi tiếp tục. Đó là niềm đam mê của tôi nên không mệt chút nào. Nhưng cho các người biết, không phải giỡn chơi, hát cho đúng bài bản, đúng bao nhiêu nốt và là nốt nhạc nào mới là điều phải học. Không dễ đâu.

Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

EM ĐẸP NHƯ MƠ






Anh nói em đẹp lắm
Như hoa hồng nắng mai
Rung cánh thắm lung lay
Khi gió qua ve vuốt


Bảo em là tiên sa
Đến trong giấc mơ qua
Chập chờn rồi đi xa
Sợ nhớ thương cô lẽ


Nàng mùa xuân rất đẹp
Thua em quá tuyệt vời
Lan cúc khoe sắc ngời
Vì em đành buông lơi

Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011

MAUNA LOA - TỈNH GIẤC MÙA XUÂN

… Loa bước vòng vòng chung quanh Tóc xoăn, ông ta chẳng thèm để ý đến nó. Đi tới đi lui hoài cũng mệt, tức mình không chịu nổi đành mở miệng trước.
- Nè Ông!
- Gì?
- Chúc mừng ông trắng án. Tui hâm mộ ông quá.
- Xì! Vậy cũng nói. Thừa, cô biết công sức đổ sông đổ biển là gì không. Tóc xoăn nhìn nó một cái rồi tiếp tục làm móng chân cho rồng.
- Vừa rồi ông nói hay lắm mà. Sao giờ hối hận? Tiếc của hả?
- Cô nghĩ tôi là giống gì, không tình cảm à? Báu vật của tôi đó, dù không phải cha ruột, nhưng tôi rất thương thằng bé, nó cũng vậy.
- Thì đâu cũng còn đó, ai cấm ông thương yêu đâu.
- Khùng! Phương muốn nó du học đó bà.
- Ồ! Vậy sao? Thế thì chia buồn với ông. Loa thở dài  Ôi bé thế mà đi xa thì tội nghiệp quá.
- Vậy mới nói.
- Mẹ nó có đi chung với nó không?
- Còn lâu! Ông ta chỉ lo cho ruột thịt của mình, sau nầy về giúp đỡ ông ta kiếm tiền thì có.
- Thế thì nó sẽ quên ông tuốt luốt, thôi ông ơi, tìm con cho mình là vừa, ông xem mình có bỏ rơi rớt đâu thì lụm về nuôi. Loa nháy mắt rụt rè cười, sợ ông ấy tự ái lên cơn la um sùm.
- Phải có thì tốt. Tóc xoăn có vẻ nuối tiếc trầm ngâm tư lự.
- Chính xác là không có sao? Loa được nước hỏi tới.
- Cô đúng là điên. Tóc xoăn lườm nó.