Hôm nay Lem bực bội, trong lòng bứt rứt, nó muốn đá ghế, xô giường, đập vách nhưng xung quanh, hình như mọi thứ đã... phát khùng trước nó rồi. Trong nhà nhìn cái gì cũng thấy mất trật tự, lăn lóc tứ tung. Tập vở, đồ đạc bừa bãi lộn xộn như vừa trải qua một trận giao tranh khốc liệt. Mớ chén bát dơ bẩn hôm qua nhét vô góc nhà một đống, cả bầy gián đang run rẩy đôi râu, khoái chí mò mẫm thưởng thức hơi thức ăn còn sót lại. Gối mền đầy ke loang lổ nằm chỏng chơ... DƯỚI gầm giường - chỗ của nó là ở TRÊN, sao lại chui vô đó chi không biết? Cái mùng quý báu hiếm hoi cả chục miếng vá đủ màu thì ung dung nằm dưới bếp - bộ mấy thằng quỷ nhỏ định mời lũ chuột đói gặm đỡ, thay khoai hay sao?
Mấy hôm nay gạo đã hết, chỉ có mấy CỦ ANH HÙNG lót lòng. Mùa vừa rồi bão lũ kéo dài, rầy nâu tung hoành nên lúa thất thê thảm, gặt xong toàn lép là lép. Mưa liên tục không hé sợi nắng nào, lúa không phơi được, ẩm ướt muốn nảy mầm. Ba trải đều ra khắp nhà hong khô bằng... không khí, dùng đôi chân tới lui, xốc trở liên tục, gặp cảnh nhà dột cột xiêu - Hứng chỗ nầy, nước lọt chỗ kia, gạo trong nhà không còn một hột nhưng lúa không thể quạt, không thể chà. Ba lo lắng, nôn nóng đứng ngồi không yên - Tụi nhỏ đói sao chịu nổi? Nước ở đâu trên đó mà trút xuống hoài, lúa không khô làm sao chà? Kì nầy chà không biết được bao nhiêu gạo, đủ ăn không? Gạo lại xấu khó nuốt. Ba than vắn thở dài.
Ông trời khóc thương ai mà đổ nước mắt tầm tã, ủ ê suốt cả tháng trời. Sáng sớm vài tia nắng yếu ớt le lói gượng cười rồi tắt ngúm. Mây đen kéo tới ùn ùn mặc cho Lem cần khấn lia lịa. Ba làm không ra cơm thì Lem cũng chẳng kiếm được mấy xu, khách khứa ngại đi lại nếu thật không cần thiết. Đợt nầy không khéo Lem phải tiếp tế lương thực cho Ba, chở củi về rừng, thiệt là ngược đời. Ba sẽ héo queo vì lo buồn.