Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Bạn đến nhà

Mấy hôm nay bạn đòi đến nhà chơi, bạn giàu, nhà bạn đông, tiền bạn nhiều, thanh thế bạn lớn, và bạn gian manh cũng nổi tiếng luôn.
Cả nhà mình có nhiều ý kiến, đồng tình, phản đối và dững dưng.
Một nhóm hí hửng tự hào vì có bạn cốt tốt hạ cố đến thể hiện tình thâm giao, mặc dù trước - rồi trước, rồi trước trước đó nữa bị nó cầm dao rượt đuổi chém xả tới tấp, u đầu bể trán vì nó muốn cướp cục xôi của nhà mình - Mừng vui khắp khởi mời vô khi mới đây nó cạp một đống đất nhà mình ăn lấy ăn để, mặc dù đất nhà nó cả đống, bây giờ thì nó đang uống ừng ực gần hết mớ nước dự trữ của nhà mình. Hồ hởi tưng bừng chào đón mặc kệ nó từng chửi rủa, cạo đầu khô, hủy hoại thân thể trai tráng nhà mình. Với tầng tầng lớp lớp những "thành quả" mà nó tặng, Trưởng tộc vẫn vui vẻ bỏ qua, ông ấy vô vàn rộng lượng, vô vàn khôn ngoan và vô vàn chơi đẹp... hết biết. Hay còn uẩn khúc gì mà mình chưa biết?
Một nhóm phản đối quyết liệt, bằng mọi cách phải ngăn chặn bản mặt khó ưa đó đến nhà, những thê thảm mà nó đem đến cũ rích hay mới cáu, dù được khoác cái áo mĩ miều bằng những con số tốt số vàng, nhóm nầy vẫn thấy rõ được tâm địa đen thùi lùi của nó, cái thèng gian manh xảo quyệt vừa ăn cướp vừa la làng ấy không thể chấp nhận nổi. Muốn băm vằm xé xác nó ra, hận thù thấu xương nhưng trả thù thì lực bất tòng tâm, chỉ biết nuốt hận vào trong và la làng kể tội - làm quá, Trưởng tộc đe dọa tước hết quyền làm người... do mang cái bụng hẹp hòi và trái tim nhẫn tâm không biết tha thứ. Một số đã "được" xử mần gương rồi đó - cho mầy hết chộn rộn!
Nhóm còn lại... thôi thì làm thinh cho rồi, có được gì đâu mà mất đủ thứ. Tóm lại thằng quỷ ấy đã tới nhà rồi - nhà mình đang làm nguyên con bò đãi hắn, còn tặng hắn cái lưỡi bò đem dìa.
Mình tức! Mình cắt bao nhiêu là cỏ cho con bò ấy ăn, mà cái lông bò nó cũng nuốt hết. Ôi!

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Lem - 69 - Sân thâm sâu cùng cốc

Khi mang Sân trong bụng, má luôn nhăn nhó – “ui da”.
- Thằng quỷ, đạp hoài đau muốn chết.
Tò mò, xoa xoa bụng má, cái bụng tròn ủn quặn tùm lum…quặn, ôi ! nó thọt, nó đá, nó giựt chỏ, nó lên gối – đủ kiểu.
Má nói: “Chưa thấy thằng nào cà giựt như thằng nầy, Ba mầy đâu dây mơ rễ má gì với tụi khỉ”. Lãng, đổ thừa Ba, tại sao Má không nghĩ tại do mình?
Sắp chui ra hố sâu tâm tối nó khoái chí tưng tưng suốt làm Má không ngủ được, nó quậy đến nỗi lúc “lâm bồn”, Má không còn hơi sức, è ạch mãi không xong, người ta phải dùng cái máy hút cập đầu lôi ra.
“Cho mầy hết làm trời”, Lem lầm bầm xót xa, chóp đầu của nó dài thoòng loòng lạ lùng, mặt mày tóp dộp nhăn nhó nhìn ớn óc. Chắc sọ khỉ đau lắm, cái mặt vàng khè héo hắt mệt mỏi nhắm mắt chẳng buồn đòi hỏi, tình hình thê lương vậy Má tỉnh bơ ăn uống ào ào, bỏ thằng nhỏ trơ trọi đói khát, bà nầy quá là lạnh lùng sương gió, chắc đẻ nhiều nên cảm giác chai sạn, Lem lo lắng bực bội mặc dù Bác sĩ bảo không sao.
Sân ngủ li bì mặc kệ thế gian đầy biến động, người vô kẻ ra, tiếng la khóc của các em bé, tiếng rên rĩ đau đớn của bà bầu, tiếng cười nói hả hê của mấy cha được sinh con như ý, tiếng thì thầm lo lắng của mấy ông bà sui, thời thế nhiễu loạn xuất hiện đột ngột trước mặt nhưng Sân vẫn nhắm mắt làm ngơ. Má, sau khi no nê ngũ nghĩ đã đời, móc bình sửa muôn thuở của mình, nhét vào miệng Sân cho bú, vất vả thật lâu cái miệng nhỏ xíu của nó mới chịu mở ra chấp nhận cái núm vú bự chành bành, Lem khều khều đôi môi bé tí xinh xắn đỏ hồng nhắc nhở nhiệm vụ sinh tồn, nhắm tịt mắt nó uể oải nút nhè nhẹ, đẻ nhiều vậy mà Má vẫn còn sữa hoài, hay thiệt.

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Lem - 68 - Tham làm lại từ đầu

Thế rồi những lăng xăng lào xào chộn rộn nhà Tham lắng xuống.
Người ta mặt dày hay mỏng – có sao? Là cái mặt đó thôi, xầm xì dị nghị cũng chán cũng qua.
Trên đời “quá trời” đàn bà mà Tham vẫn một lòng một dạ với người ấy, dù người ấy có ra sao thì ra, dù người ấy chỉ một phát hạ nóc ao, đạp nó xuống địa ngục rồi tỉnh bơ ung dung dạo bước giang hồ, dù người ấy tâm địa gian tà, hiểm hóc giả dối, phản bội lạnh lùng, kệ! tình nghĩa sao mà đong đếm được.
Chửi cho đã miệng thì thôi đi, Lem còn tức tối sáng tác được những câu thơ sâu hun hút.
Biết đó là chán chường
Sao vẫn khoái như thường
Biết đó là tai ương
Sao lòng phải vấn vương
Biết đó rất tầm thường
Lòng chẳng thể đo lường
Biết đó là cục xương
Miệng mút gậm thấy thương
Ái cười khùng khục bảo chữ nghĩa gì như những con ễnh ương khùng nhảy loạn. Lem cóc để ý, có tài đương nhiên cả đống người ganh tức – Ái thì suốt đời xôi thịt vịt gà biết văn chương là cái móc xì gì mà bày đặt chê khen bóng gió.

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Chơi dao có ngày đứt tay

Chơi dao có ngày đứt tay.
Nghe hoài, nói hoài, biết hoài nhưng vẫn đứt tay hoài.
Vì sao vậy?
Vì cầm con dao thấy mình oai làm sao, có thể múa, có thể chém, có thể cắt, có thể đâm chọc, có thể khè và thường là có thể làm cho thiên hạ tưởng mình... khùng mà né.
Thấy ngon ăn nên hi sinh tiền bạc của gia đình qua hàng xóm mua dao về hù bá tánh, thực ra có làm khỉ gì ai được - hù người nhà là chính - cho chắc ăn!
Thằng hàng xóm nó thấy mình khờ như con cờ hét giá trên trời – kệ! mua đại đi rồi tính sau, có khí giới trong tay thì niềm tin được bồi đấp, uy tín nâng cao, sức mạnh tăng dần, mất đi đâu nè.
Mẹ bà thằng hàng xóm, nó nói biết bao lời hoa mĩ, dụ khị bán con dao cùn sét với giá trời ơi đất hỡi, nhưng sao lúc đó mình thấy rất vui rất hoan hỉ còn cho là tình huynh đệ xóm giềng đáng quý biết bao, sao mà nó tốt quá vậy hong biết. Mình còn hân hoan vì được vỗ về mơn trớn nên mạnh dạn tặng nó đồ quý có sẳn trong nhà.
Lúc đó có con dao xem ra cũng được việc, chặt chém loạn xạ đã tay ghê.

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Lem - 67 - Tham - Quá khứ trở về

Thời gian!
Mầy ác lắm.
Mầy thổi bay tuổi xuân của chúng tao nhanh tàn khốc, ép uổng chúng tao nhận những vết nhăn nám bèo nhèo tuổi già, mầy chực chờ đem đến biết bao đột ngột bất ngờ, cây kim đồng hồ nhúc nhích tích tắc khiến chúng tao lo lắng dòm chừng lẩm bẩm thở dài - sinh lão bệnh tử - bao giờ xuống lỗ?
Nhưng mầy cũng rất tốt.
Mầy dần chữa lành những vết thương, cất dùm những kí ức đáng ghét, giữ gìn những kỉ niệm vui buồn, xoá nhoà những ánh mắt hung dữ, thổi bay những tiếng chửi rủa gầm gừ, giúp quên tất tần tật nhưng cũng làm da diết nhớ - Thời gian - Nhờ mầy, những ngày ảm đạm buồn bã từ từ trôi qua. Thời gian cũng đã làm cho trắng nhách mái đầu Tham sau một năm nghỉ dưỡng trong chuồng...
- Ra ngoài cảm giác sao cưng?
- Dễ chịu, thoải mái, thông thoáng, mát mẻ, thơm tho, tỉnh táo. Nó cười buồn, đôi mắt lấp lánh hướng lên cái sở thú trên trời.
- Vậy thì tốt. Thấy vẻ tỉnh rụi của nó Lem mừng.
Mần lại thôi! Từ sự nghiệp đến gia đình, mần lại từ đầu.