"Em giỡn cợt vì sợ tôi hiểu quá dễ dàng. Em cất tiếng cười để che dấu giọt lệ âm thầm. Tôi hiểu, tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em nói lời muốn nói.
Em tránh né bằng trăm phương ngàn kế vì sợ tôi không mến trọng thân mình. Em đứng tách riêng vì sợ tôi lầm với nhiều người khác, tôi hiểu tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em đi lối muốn đi .
Em đòi hỏi hơn nhiều người khác, đó là lý do chẳng cần tỏ bày. Dáng đùa cợt vẻ thờ ơ em khước từ quá tôi trao tặng, tôi hiểu, tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em nhận quà muốn nhận.
Liệu có thể lãng quên tất cả những điều nầy để chỉ dõi theo một người đã ra đi không một lời từ biệt? Làm như vậy thật là sổ sàng ngớ ngẩn vì có lẽ bao lăm ngắn ngủi đời người.
Kể cũng can trường khi ôm ấp nỗi niềm riêng không cần ai an ủi."
Goethe
Một người bạn của tôi đã sống theo chuẩn mực "can trường" như trên.
Y như vậy đó và bị tôi chửi hoài.
Tôi cũng không biết tại sao và nó cũng không giải thích được tại sao? Tôi ngu đã đành, nó còn ngu hơn tôi nhiều. Nhưng sao ai cũng nói nó thông minh, thật buồn cười.
Buồn cười hơn nữa là khi đã câm lặng để cho người ta đi lấy vợ sau khi đã tìm mọi cách chinh phục nó chán chê, còn nó thì cũng lật đật xách dép chạy theo nâng khăn sửa túi cho một chàng. Nó cũng đâu có vừa, muốn chứng tỏ mình chăng?

