Chủ Nhật, 7 tháng 11, 2010

NỖI ÁM ẢNH... Tuyệt vời!...

"Em giỡn cợt vì sợ tôi hiểu quá dễ dàng. Em cất tiếng cười để che dấu giọt lệ âm thầm. Tôi hiểu, tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em nói lời muốn nói.
Em tránh né bằng trăm phương ngàn kế vì sợ tôi không mến trọng thân mình. Em đứng tách riêng vì sợ tôi lầm với nhiều người khác, tôi hiểu tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em đi lối muốn đi .
Em đòi hỏi hơn nhiều người khác, đó là lý do chẳng cần tỏ bày. Dáng đùa cợt vẻ thờ ơ em khước từ quá tôi trao tặng, tôi hiểu, tôi hiểu nghệ thuật em dùng, chẳng bao giờ em nhận quà muốn nhận.
Liệu có thể lãng quên tất cả những điều nầy để chỉ dõi theo một người đã ra đi không một lời từ biệt? Làm như vậy thật là sổ sàng ngớ ngẩn vì có lẽ bao lăm ngắn ngủi đời người.
Kể cũng can trường khi ôm ấp nỗi niềm riêng không cần ai an ủi."
Goethe
Một người bạn của tôi đã sống theo chuẩn mực "can trường" như trên.
Y như vậy đó và bị tôi chửi hoài.
Tôi cũng không biết tại sao và nó cũng không giải thích được tại sao? Tôi ngu đã đành, nó còn ngu hơn tôi nhiều. Nhưng sao ai cũng nói nó thông minh, thật buồn cười.
Buồn cười hơn nữa là khi đã câm lặng để cho người ta đi lấy vợ sau khi đã tìm mọi cách chinh phục nó chán chê, còn nó thì cũng lật đật xách dép chạy theo nâng khăn sửa túi cho một chàng. Nó cũng đâu có vừa, muốn chứng tỏ mình chăng?

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Khi giấc mơ về... giấc mơ ấy cứ mãi về. Nghe nhạc nhé!


Cuối con đường liệu có nhìn thấy anh đang đón đợi.
Hay chỉ là những ảnh ảo mà thôi?
Giấc mơ nầy sao vẫn mãi xa xôi
Lúc chia tay không luyến tiếc bồi hồi
Mà thương nhớ chất chồng theo năm tháng
Tưởng chỉ thoáng qua rồi sẽ tan như sương khói
Đâu có ngờ chẳng phải chút vu vơ
Đường đã đi với lựa chọn không ngờ
Rồi vĩnh biệt gặp nhau trong giấc mộng...

Thứ Tư, 3 tháng 11, 2010

Khi HẰNG NGA... YÊU...

Bao nhiêu năm nay tôi đã cam chịu với số phận hẩm hiu của mình.
Không thèm dòm ngó ai hết , vì tôi biết có hả họng, chớp mắt tía lịa bắn tín hiệu như pháo bông cũng không thể nào.
Bao nhiêu Ong Bướm ở các ngôi sao lượn lờ mời gọi, nhưng trái tim tôi đã khô quắt khô quéo từ ngày ấy.
Bao nhiêu hương hoa, cao lương mĩ vị của tình yêu tôi chỉ nhìn từ xa và tưởng tượng. Nói gì chứ cái vụ tưởng tượng thì tôi là trùm. Ờ! Mà người ở trái đất yêu thấy ham thiệt đó.
Từ dạo bị ĐÀY từ thiên đình đến nơi hoang Trăng nầy thì tôi biết đời mình đã chấm phẩy rồi. Làm gì được đây? Chờ đợi phi thuyền chở người ấy đến cho tôi hay sao? Mà người ấy - Hậu Nghệ của tôi thì tình đã vỗ cánh bay từ thế kỉ nào từ dạo ấy. Tôi cũng đã quên tuốt luốt. Ngày xưa đó chỉ còn là chiếc lá khô rũ tàn, và trái tim tôi cũng hóa thạch.
Bởi vậy tôi đã đóng kín mít cửa tim mình đến nỗi ngộp quá nó gào thét mãi không thôi.
Ở trên nầy chỉ có tôi và ông CUỘI. Thượng đế có ý gì mà giao ổng cho tôi chăm sóc vậy? Đùa chắc! làm sao tôi có thể gạo nấu thành cơm với ổng đây khi ở đây không có LỬA và NƯỚC . Sống gần bên nhau nhưng ổng mãi ngóng ở cực nam, còn tôi thì dòm cực bắc.
Hắn suốt ngày cứ cầm cái búa đốn hết cây nầy tới cây khác, đốn mãi nhưng không cây nào chịu ngã và hậm hực giận cá chém thớt với tôi hoài. Kệ ông khùng đó đi, nàng tiên kế bên mà không ngắm cứ mãi lo chặt củi trong khi không có một đóm lửa nào. Thiệt là khờ.

Thứ Ba, 2 tháng 11, 2010

GÉT CỦA NÀO... TRỜI trao của nấy!

Dù cái sự ghét đó được chôn vùi ở tận cùng bộ não và diễn ra âm thầm trong suy nghĩ.
Với tôi thì như vậy, còn các bạn thì không biết thế nào?
Ngày trước chị họ của tôi hay hậm hực tuyên bố:
- Tao nói thiệt, không bao giờ tao lấy chồng làm ruộng, tao ghét nhất là cái nghề ấy!
Làm sao chị không ghét cho được, chị mỏng mảnh yếu đuối như nhánh liễu rũ, chị cũng có tên là Bạch Liễu - nghe lãng mạn quá há các bạn? Chị cầm cây chổi mà tôi thấy còn ái ngại huống chi là cây cuốc, đó là điều không tưởng.
Để chắc ăn chị chọn cho mình nghề cầm bút , nhưng trớ trêu làm sao, trước khi đứng trên bục giảng, chị đã bước vào bục cửa nhà 1 chàng đẹp trai quyến rũ để ở trọ đi học, và chàng đã đặt dấu chấm than cho câu khẳng định của chị rồi.
Nhà của anh không chỉ làm ruộng mà là làm rất rất nhiều ruộng mới chết!
Tình yêu đã thay đổi toàn bộ cuộc đời, toàn bộ quan điểm của chị. Tiếng sét ái tình đánh trúng ngất ngư. Đám cưới diễn ra, không những chỉ làm ruộng, thượng đế khuyến mãi thêm cho chị cái chuồng heo lớn và mấy con trâu.
Và cũng bất ngờ hơn chị không chỉ gõ đầu trẻ chị còn gõ nhiều thứ khác nữa... dạy học, làm mẹ, làm vợ, làm ruộng, nuôi trâu, nuôi heo, nuôi bò, nuôi gà, nuôi vịt. Vẫn là cái dáng nhỏ nhắn ấy nhưng chị đã thành cây tre dẻo dai rồi. Cuộc đời nhiều thứ thật bất ngờ. Sao chị được cho thêm hậu hĩ như vậy nữa không biết. Dù cực khổ nhưng chị cũng hạnh phúc phà phà mới ngon.

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Tôi... đếm THỜI GIAN trôi

Ngày nào cũng như ngày nào bạn đều phải chiêm ngưỡng tôi dù cho tôi xấu hay đẹp và dù bạn có thích hay là không.
Bạn mỗi ngày đầu đội trời, chân đạp đất, nhưng chưa chắc bạn nhìn lấy mặt trời dù chỉ là 1 lần trong ngày, và cũng chưa chắc bạn nhìn xuống chân mình xem nó ra làm sao, trừ phi bạn nghi ngờ thấy... cái gì đó mà mình không thích đụng chạm.
Thế nhưng vẫn cứ liếc ngang liếc dọc liếc xéo tôi suốt -. Mặc cho tôi đáng chán đến cỡ nào.
Quả thật! Tôi còn chán tôi nữa là.
Tôi thật là đơn giản, đơn điệu, đơn côi, đơn độc, đơn chiếc... tùm lum đơn.
Tôi không bao giờ sánh vai đi chung với bạn bè, đồng trang lứa hay không cũng thế.
Tôi cũng không có gia đình, vợ con, cháu chắt nheo nhóc như người ta.
Và tôi dính liền với mọi người, ở bất cứ nơi đâu lúc nào trường hợp hoàn cảnh nào tôi cũng luôn hiện diện sát cánh với đủ thứ hình thức. Và điều nầy làm tôi phát ngấy. Loài người phức tạp không chịu nổi, bạn biết mà.
Tôi quan trọng, và tôi kiên nhẫn hết chỗ chê . Điều đó ai cũng thừa nhận và ai ai cũng cần tôi dù đó là một người ăn xin hay đại phú hào. Họ rất cần mấy con số của tôi thôi.
Cuộc đời tôi chỉ được nói 1 từ duy nhất.
Không phải là tích tắc, mà là - tắc - tắc - tắc... lỗ tai tôi nghe như vậy.