TRINH NỮ HOÀNG CUNG là tên của tôi
Vì gia đình tôi là danh gia vọng tộc, và tôi là lá ngọc cành vàng.
Ngày xưa của tôi ơi! Những ngày tháng vàng son, sống trong gấm hoa nhung lụa, tiền tài địa vị và những lời ngợi khen ve vuốt.
Tôi có tất cả những gì mọi người ao ước:
- Sắc đẹp chim sa cá lặn
- Bao nhiêu người thờ phụng tôi dù tôi chưa toi đời.
- Tôi muốn gì được nấy, có điều quả thật tôi không biết mình muốn gì. Thường tuổi ham hố nầy thì người ta muốn chồng còn tôi thì không.
- Tôi có thể đi đâu cũng được trừ địa ngục và thiên đàng. Hai chỗ đó chưa được cấp phép du lịch.
- Tôi có bằng cấp cao. Cái nầy hiếm lắm. Ngày xưa phụ nữ như tôi là viên kim cương 20000 cara. Giống như cục vàng dưới đáy biển. Muốn mò hả? Khó lắmđó.
- Tôi rất duyên dáng, biết ỏng ẹo vặn vẹo đúng nơi đúng chỗ. Nhưng tôi rất ghét ai giống tôi. Nội công không thâm hậu bằng thì đừng bắt chước.
- Tôi không thèm yêu ai dù mấy đứa đó lạy lục xin xỏ tí tình. Xì! làm như tôi ngu. Toàn là đào mỏ, đĩa đeo chân hạt. Còn lâu nhé!
- Cuộc đời tôi tự do, không cần đèo bồng. Con là nợ, chồng là oan gia. Không ai sung sướng bằng tôi. Dù đôi khi cũng thấy thiếu thiếu cái gì mơ hồ. Mà kệ! rảnh đâu mà nghĩ tới.


